Wednesday, May 1, 2013

MC truyền hình giả công an chặn bắt xe

Một MC của Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại tỉnh Phú Yên bị bắt khi đang cùng học sinh lớp 12 giả danh công an chặn xe người đi đường. 


Kỳ và Nam tại cơ quan công an.

Kỳ và Nam tại cơ quan công an.


Ngày 30/4, thượng tá Nguyễn Tâm Niệm, Phó công an huyện Tuy An (Phú Yên), cho biết đang điều tra việc ông Lê Thoại Kỳ, người dẫn chương trình của Trung tâm Truyền hình Việt Nam tại Phú Yên (VTV Phú Yên) cùng Phan Nguyễn Hoài Nam (học sinh lớp 12, TP Tuy Hòa, Phú Yên) mặc cảnh phục, giả danh công an ra đường chặn xe kiểm tra. Cả hai đang bị công an tạm giữ phục vụ điều tra. 


aTheo ông Nguyễn Đình Công, Chủ tịch UBND xã An Hòa (huyện Tuy An), tối 29/4, lực lượng công an xã này bắt quả tang Kỳ cùng Nam mặc sắc phục công an đang chặn bắt, kiểm tra giấy tờ hai xe máy. Cả hai được đưa về trụ sở công an xã để làm việc.


Tại trụ sở công an xã, biết Kỳ và Nam là công an giả, nhiều người giận dữ, đòi xông vào đánh. “Nhiều người dân địa phương phản ánh hai người này đã nhiều lần mặc đồ công an đứng chặn đường bắt xe, kiểm tra giấy tờ của rất nhiều người. Do nghi ngờ nên họ báo công an theo dõi…”, ông Công nói. 


Phó Công an huyện Tuy An cho biết, bước đầu, Kỳ khai là đóng giả công an để đi tác nghiệp về đề tài an toàn giao thông. Tuy nhiên, theo nhiều người dân từng bị chặn xe, họ chưa bao giờ thấy Kỳ dùng máy quay hay máy ảnh để tác nghiệp. 


Ông Trần Thanh Hưng, Phó giám đốc VTV Phú Yên, cho biết Lê Thoại Kỳ là nhân viên hợp đồng vụ việc của cơ quan này, có nộp hồ sơ để cơ quan quản lý. Nhiệm vụ chính của Kỳ là dẫn chương trình thời sự, ngoài ra còn được phân công biên tập, thực hiện một số chuyên đề với sự giám sát của VTV Phú Yên. 


“Công nhận rằng Thoại Kỳ là bộ mặt của đài nhưng chưa được ký hợp đồng chính thức do chưa tốt nghiệp đại học. Việc ông Kỳ giả danh công an đi tác nghiệp hay làm gì, chúng tôi hoàn toàn không biết cũng như không hề phân công. Kỳ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc làm của mình” ông Hưng nói. 


Lãnh đạo VTV Phú Yên cho hay, không biết hai bộ cảnh phục mà Kỳ và Nam mặc để đóng giả công an lấy từ đâu ra. 


Hiện VTV Phú Yên đã cắt bỏ toàn bộ các chương trình truyền hình có ông Lê Thoại Kỳ tham gia thực hiện. 


Theo Pháp luật TP HCM



MC truyền hình giả công an chặn bắt xe

Saturday, April 27, 2013

Cuộc thi báo chí “Năm Du lịch quốc gia Đồng bằng sông Hồng - Hải Phòng 2013”

Sáng 27-4, tại Hải Phòng, Báo Hải Phòng phối hợp với Sở VH,TT&DL Hải Phòng và 11 cơ quan báo chí khu vực Đồng bằng sông Hồng (Hànộimới, Kinh tế & Đô thị, Bắc Ninh, Hà Nam, Hải Dương, Hưng Yên, Nam Định, Ninh Bình, Quảng Ninh, Thái Bình, Vĩnh Phúc) tổ chức phát động cuộc thi báo chí “Năm Du lịch quốc gia Đồng bằng sông Hồng – Hải Phòng 2013″.

 

namdulich

Đây là hoạt động thiết thực hưởng ứng Năm Du lịch quốc gia – Hải Phòng 2013, đồng thời tăng cường mối quan hệ của các báo Đảng trong khu vực; nâng cao vai trò, vị trí của các báo Đảng địa phương trong công cuộc đổi mới, phát triển kinh tế – xã hội của mỗi địa phương. Cuộc thi được kỳ vọng sẽ góp phần quảng bá du lịch khu vực Đồng bằng sông Hồng nói riêng và Việt Nam nói chung, hướng tới mục tiêu tăng cường thu hút du khách trong nước và quốc tế, thúc đẩy sự liên kết phát triển du lịch giữa các địa phương; góp phần xây dựng làm mới, đa dạng hóa hệ thống sản phẩm du lịch…

Tác phẩm dự thi thuộc các thể loại như: Điều tra, phóng sự, ghi chép, bài phản ánh, phóng sự ảnh… đăng trên các ấn phẩm báo in, báo điện tử (bài viết và video clip, báo ảnh của các báo Đảng các tỉnh, thành phố trong khu vực Đồng bằng sông Hồng và Báo Kinh tế & Đô thị từ ngày 21-3-2013 đến 31-1-2014. Mỗi bài viết không quá 1.200 từ (một tác phẩm báo chí dự thi có thể chia thành nhiều kỳ đăng tải, nhưng mỗi kỳ không quá 1.200 từ và không quá 3 kỳ). Một tác giả có thể gửi nhiều tác phẩm, ảnh, video clip dự thi.


Lễ trao giải được tổ chức vào ngày 21-3-2014. Các tác giả có thể gửi bài dự thi về địa chỉ 11 báo Đảng địa phương trong khu vực và Báo Kinh tế & Đô thị. Cơ cấu giải thưởng gồm 19 giải, trong đó có 1 giải đặc biệt trị giá 15 triệu đồng, 1 giải nhất – 10 triệu đồng, 2 giải nhì (7 triệu đồng/giải), 5 giải ba (5 triệu đồng/giải) cùng 10 giải khuyến khích.


Các năm sau, Báo Đảng tại địa phương đăng cai Năm Du lịch quốc gia sẽ phối hợp với Sở VH,TT&DL địa phương đó và báo Đảng các tỉnh, thành phố trong khu vực đăng cai cuộc thi.


 

Thùy An (Hanoimoi)


Cuộc thi báo chí “Năm Du lịch quốc gia Đồng bằng sông Hồng - Hải Phòng 2013”

Friday, April 26, 2013

Tại sao phải chờ?

(HNM) – “Chờ” là từ được nhắc rất nhiều và liên tục trong những ngày qua trên các diễn đàn, báo chí cũng như trong phát ngôn của nhiều “chuyên gia” trong lĩnh vực tài chính. Đó là chờ đến ngày 30-6, giá vàng sẽ ổn định (?)

Trong vòng chưa đầy một tháng, Ngân hàng Nhà nước đã bán ra thị trường hơn 13 tấn vàng. Thế nhưng trái ngược với những kỳ vọng thị trường sẽ bình ổn, dù một khối lượng vàng “khủng” được tung ra, nhưng giá kim loại quý này lại càng ngày càng khó kiểm soát. Cuối tháng 3-2013, giá mỗi lượng vàng trong nước cao hơn thế giới 2,8 triệu đồng. Nhưng sau khi hơn 13 tấn vàng được “bơm” ra thị trường, khoảng chênh lệch bị đẩy lên tới 6,3 triệu đồng, tăng tới gần 2,5 lần. 


Sự kỳ quặc, bất thường đến khó tin của thị trường vàng đang khiến cho dư luận đặt nhiều nghi ngờ về những sai lầm trong quản lý. Tuy nhiên, giải thích về những nghi hoặc này, Ngân hàng Nhà nước cho rằng, đã quản lý thị trường theo đúng quy định. Đồng thời, nhiều cán bộ quản lý cũng đăng đàn “khuyên” người dân bình tĩnh và chờ đợi đến sau ngày 30-6 khi mà “các ngân hàng thương mại hoàn tất đóng trạng thái vàng theo quy định”.


Nhưng tại sao người dân lại phải chờ? Mới chỉ trong chưa đầy một tháng mà giá vàng đã biến động đến chóng mặt. Trước một sự việc bất thường thì không thể có thái độ bình thường được. Quyền lợi của hàng triệu người dân cùng với nền kinh tế đất nước không thể đơn giản “hy sinh” để bảo vệ lợi ích của một nhóm ngân hàng. 


Mặt khác, có nhà quản lý nào trả lời được sau hơn 30 ngày nữa, điều gì sẽ đến với thị trường vàng? Một khi người quản lý không thể khẳng định sau ngày 30-6 giá vàng sẽ bình ổn thì cũng không thể tiếp tục mạo hiểm, và càng không thể bắt người dân phải chờ đợi được.


Có thể các quyết sách trên thị trường vàng vẫn đang thực hiện đúng các quy định nhà nước, nhưng khi thực hiện đúng mà kết quả không tốt thì cần xem lại quy định, xem lại chính sách.


Tổ chức lại thị trường vàng là cần thiết. Nhưng sau mười hai phiên đấu thầu vàng thì thị trường đang ngổn ngang hơn. Mục tiêu ban đầu là bình ổn thị trường (hay bình ổn giá) rõ ràng đã bất thành. Không hiểu trước khi thực hiện các quyết sách với thị trường vàng, Ngân hàng Nhà Nước có dự tính được việc thị trường sẽ như hiện nay hay không(?). 


Nhưng cho dù thế nào cũng không thể hy sinh lợi ích của đa số người dân chỉ vì lợi ích, thậm chí là vì những sai lầm trong quản lý của thiểu số các ngân hàng.


 

Nữ Quỳnh


Tại sao phải chờ?

Thursday, April 25, 2013

Ngăn chặn xu hướng "lá cải hóa"

Cách đây dăm năm, hiện tượng “lá cải hóa” bắt đầu xuất hiện tại một số tờ báo và gần đây, đã lây lan tới nhiều ấn phẩm, từ nhật báo, tuần báo đến các phụ bản, phụ trương, nguyệt san, bán nguyệt san,… đặc biệt là trên một số báo điện tử và trang mạng. Tình trạng này khiến dư luận lành mạnh bất bình, vì ngoài việc công bố những tin, bài, ảnh không phù hợp với chuẩn mực văn hóa của xã hội, hiện tượng “lá cải hóa” còn có thể tác động tiêu cực tới quan niệm và lối sống của một bộ phận công chúng…


 



Minh hoạ (Nguồn: Người lao động)

Minh hoạ (Nguồn: Người lao động)


Khởi đầu là hiện tượng một số tờ báo khai thác các vụ án đông – tây, kim – cổ cả ở trong nước và ngoài nước. Ðể thu hút sự chú ý của các công chúng hay tò mò, có thị hiếu hướng về chuyện giật gân, một số tờ báo tập trung khai thác các vụ án ly kỳ, rùng rợn được mô tả tỉ mỉ đến từng chi tiết. Các thông tin này nhanh chóng được một số tờ báo, nhất là báo điện tử và một số trang mạng, triệt để khai thác. Chẳng hạn “vụ án Lê Văn Luyện”. Phải nói là hằng giờ, thậm chí từng phút, một số trang điện tử liên tục đưa tin (hoặc xào xáo của nhau) thông tin chính xác lẫn với mơ hồ, chưa xác thực, kèm theo vô số “phân tích dự báo”, “mổ xẻ”, lật đi lật lại, khai thác đến tận cùng, thậm chí sẵn sàng bịa chi tiết giật gân. Chuyện cha giết con, vợ giết chồng, mẹ giết con,… và những vụ án trái luân thường đạo lý bỗng chốc trở thành đề tài để một số người viết xâu xé, chăm chăm khai thác điều gọi “hấp dẫn”, cốt để bán báo. Thậm chí để chạy đua thông tin, “móc túi” độc giả sớm hơn, có tờ báo in thêm số lượng, tăng trang, phát hành sớm lên vài giờ. Trong vô số trường hợp, chỉ cần liếc qua cái tít trên trang nhất một số tờ báo đã thấy hoang mang vì ở đó tràn ngập tin tức đâm chém, cướp của, hiếp dâm, giết người… Mà “báo lá cải” thường bắt chước nhau khá nhanh, vụ án nào có tý tình tiết gay cấn là đều xúm vào. Mới đây, trong một vụ án có năm người con cùng đề nghị hội đồng xét xử tuyên án cha đẻ tử hình vì tội giết vợ, lập tức cái tít này lại nằm chềnh ềnh trên trang nhất một vài tờ báo!


 Từ những điều méo mó, dị hợm thậm chí bệnh hoạn, quái gở, xuất hiện trên một số tờ báo, công chúng sau khi đọc, có cảm giác u ám, nặng nề, không khác gì bạn đi qua một con phố mà chỉ nhìn thấy và chỉ nhìn vào đống rác… Chẳng lẽ, một số người làm báo này không cân nhắc trước khi đưa tin tức, bài vở như vậy? Phải nói rằng, với tình trạng “báo lá cải”, ý niệm về nhân văn, nhân bản như đã trở nên lạc lõng. Tính nhân đạo ở đâu khi người ta không biết vì vô tình hay hữu ý đăng cả chân dung người bị xâm hại trên báo. Rồi khi một người phạm tội là từ gia đình tới các quan hệ bị xoi mói, lùng sục để rồi từ ông bà nội ngoại, cha mẹ, cô dì, chú bác, anh em đến họ hàng, hàng xóm, bạn bè,… đều được khai thác triệt để với động cơ thiếu trong sáng. Thậm chí có bài báo đưa tin về một vụ án mới đã minh họa bằng hình ảnh người phạm tội cũ, như muốn tạo racảm giác anh ta phạm tội có hệ thống mà không thèm quan tâm anh ta đã hoàn lương chưa! Bên cạnh đó là một số người viết còn thiếu am hiểu pháp luật mà vẫn thản nhiên “thay mặt quan tòa” để phán xét vụ án với những khẳng định như đinh đóng cột, trong khi cơ quan thực thi pháp luật vẫn chưa hoàn tất điều tra!


 Sau vụ án là đến chuyện lạ. Mấy chục năm trước, báo chí đã từng râm ran với hình ảnh “cua mặt người” thì nay là rắn thần, miếu thần, đá lạ, cây lạ… rồi danh y, thần y chữa bệnh cứu người, có “thần y” được báo quảng bá từng chữa khỏi bệnh đến hàng nghìn người, nhưng thực tế giới khoa học và cơ quan chức năng chưa bao giờ kiểm định. Người viết để tăng thêm độ xác thực cho thông tin đôi khi còn tự nhấn mạnh bản thân mình đã chữa khỏi. Thế nên mới có cảnh rồng rắn người kéo nhau đến nhà bà lang nọ chữa bệnh mà chỉ chữa bằng cách “dẫm lên lưng”. Rồi sau báo về vụ án, báo về chuyện lạ, là báo “sex”. Nhà nhiếp ảnh Quang Phùng, một người cao tuổi gốc Hà Nội, luôn đau đáu với thực trạng này đã không giấu được sự bất bình khi thấy nhiều tạp chí chỉ chọn ảnh thiếu nữ hở hang đăng bìa trang nhất với những cái tít tựa đầy khiếm nhã, từ “gái hư”, “gái ngoan”, đến vòng nọ, vòng kia. Sao người ta lại có thể rẻ rúng phụ nữ như vậy? Nói về sex, phải kể đến các trang báo mạng. Hiện trên internet, những từ “lộ hàng”, “thoáng”, “hở”, “xuyên thấu”,… kèm lời giới thiệu là “choáng”, “sốc”, “ngất”, “nghẹt thở”, “chóng mặt”,… đang là các từ khóa được săn lùng nhiều nhất. Riêng cụm từ “hotgirl Việt Nam”, nếu tìm kiếm trên google có thể đem tới 29 triệu 700 nghìn kết quả. Trong đó, “tuyển tập hotgirl xinh” thì nhiều vô kể. Có lẽ không ở đâu lạm phát hotgirl như ở ta. Mà công nghệ quảng cáo của báo mạng hiện có thể biến một cô gái xinh xắn còn đang đi học trở thành một “hotgirl dạn dĩ và nóng bỏng”.


 Ở nước ngoài, hotgirl trước hết là danh từ chỉ những phụ nữ đủ cả tài, sắc cho giới trẻ hâm mộ. Còn ở Việt Nam, không ít người cho rằng, hotgirlgắn liền với những cô gái trẻ xinh đẹp thích chơi bời, thích khoe “hở”. Phàm cái gì nhiều quá hóa nhàm, hóa rẻ, hotgirl đáng ra là một từ đẹp bỗng chốc trở nên tầm thường, nếu không nói đôi khi là nhảm nhí. Và chuyện báo chí khai thác làng giải trí, khai thác đời tư của các “ngôi sao” quá đà, các nhân vật văn nghệ mạnh mồm mạnh miệng cũng là điều đáng nói. Người ta khai thác đủ thứ chuyện, từ chuyện ly hôn, chuyện cặp bồ mới, chuyện sinh con một mình,… tới chuyện thời trang, hàng hiệu,… Ðến nỗi nữ đại sứ du lịch nọ đã tâm sự rằng: “Người ta không hỏi tôi làm được những gì mà chỉ hỏi váy mới tôi mua bao nhiêu tiền, chiếc vòng đeo tay có tới tiền tỷ không”!?


 Một đặc điểm nữa là một số báo mạng thường liên kết với các trang mạng xã hội, “ăn theo” đời sống các trang mạng, nhất là face book. Sau khi ai đó tung một thông tin lên face book, là mọi người xúm vào comment – bình luận, và với sự liên kết, liên thông nhanh chóng thời toàn cầu, khi thông tin đó trở thành “nóng” thì báo mạng vội chộp lấy để đưa lên. Một báo mạng đã đưa lên là hàng loạt báo “copy” theo, có báo sửa tít cho hấp dẫn hơn còn nội dung thì vẫn y xì. Và điều làm bạn đọc chân chính phẫn nộ là nhiều trang mạng không chừa cả đối tượng trẻ em. Có em gái mấy tuổi cũng bị khai thác thái quá, sai lệch, làm mất đi sự hồn nhiên, trong sáng. Câu nói của mẹ bé Nhật Nam dạy con không xem truyện tranh, tưởng đâu chỉ là chuyện trong gia đình, hóa thành chuyện cho thiên hạ đàm tiếu, “ném đá”. Ðến nỗi cô giáo bé Nhật Nam cũng phải lên tiếng xin cộng đồng mạng dừng lại.


 Còn rất nhiều minh chứng sống động có thể dẫn ra cho thấy tình trạng “lá cải hóa” ở một số tờ báo nhất là ở các tờ phụ trương đã đến mức báo động. Lý do duy nhất để người làm các tờ báo này đưa ra để biện minh cho việc làm của mình là để phục vụ người đọc bình dân, để “câu view”, cạnh tranh thông tin trong thời đại số hóa… và cần khẳng định, đó chỉ là ngụy biện. Còn việc viện dẫn các “báo lá cải” ở nước ngoài còn “lá cải” hơn lại càng nực cười. Ðúng là ở các nước phương Tây, “báo lá cải” có đất sống nhưng nó không nhập nhằng, “lộng giả thành chân”. Ngày nay thị hiếu độc giả đã cao hơn rất nhiều, trong khi một số tờ báo ham chạy theo xu hướng “lá cải” đã làm ô nhiễm văn hóa báo chí, và ảnh hưởng tới tính văn hóa của xã hội. Tình trạng này nếu kéo dài và trở nên phổ biến có thể làm con người mất niềm tin vào các giá trị tốt đẹp của xã hội, vào những tấm gương sáng điển hình, có sức lan tỏa, được xã hội tôn vinh. Nguy hại hơn, “báo lá cải” đã xuyên tạc, hạ thấp, đánh đồng những giá trị văn hóa cao cả với những giá trị thấp kém. Làm cho tài năng của nghệ thuật hàn lâm bị “hạ cấp” ngang, thậm chí kém hơn so với “nghệ sĩ thị trường”. Có ý kiến cho rằng “báo lá cải” sẽ tự đào thải khi xã hội ngày càng có văn hóa, độc giả sẽ biết chọn lọc, phân loại từ báo chí để tìm ra “món ăn” bổ ích và lành mạnh. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn với hiện tại, việc xác định chuẩn mực, phân loại, quản lý và đặt ra yêu cầu về tính văn hóa đối với báo chí đang trở nên hết sức cần thiết; mà trước hết là phụ thuộc vào việc xác định rõ tiêu chí, mục đích, đối tượng bạn đọc của mỗi tờ báo, tạp chí,… và sự nghiêm túc, tự giác của mỗi thành viên ở mỗi tòa soạn. Công việc này đã được làm trước đây, nhưng chưa triệt để, nay cần được thực hiện với những nguyên tắc cụ thể, rạch ròi, tránh dẫn đến tình trạng “giẫm chân lên nhau”, “mập mờ đánh lận con đen”… Thiết nghĩ, đã đến lúc các cơ quan chức năng cần nghiêm khắc xử lý, đình bản vô thời hạn những tờ báo quá nhảm nhí, mà thực chất là “con sâu làm rầu nồi canh” làng báo của chúng ta.



 

TRẦN VIỆT (Báo Nhân dân)


Ngăn chặn xu hướng "lá cải hóa"

Wednesday, April 24, 2013

Giải thưởng báo chí quốc tế Pulitzer 2012

Giải do nhà báo Joseph Pulitzer sáng lập nên lấy tên của ông, rất có giá trị về cả tinh thần lẫn vật chất được trao vào tháng 4 hàng năm tại Mỹ. Giải Pulitzer báo chí lần thứ 96 năm 2012 được trao cho hàng loạt bài phóng sự điều tra và ảnh em bé Afghanistan trong chiến tranh rất đặc tả. Trong số những giải từ trước tới nay, có 2 giải ảnh báo chí liên quan tới Việt Nam. Tác giả đoạt giải Pulitzer thường là những người thực sự có tài năng.


 


● Ảnh em bé Afghanistan đoạt giải năm 2012:


nc_massoud_hossaini_pulitzer_prize_photo_ll_120417_wmainTác giả của bức ảnh đoạt giải thưởng Ảnh tin tức nóng là Massoud Hossaini -một phóng viên ảnh của hãng thông tấn Pháp AFP. Hossaini đã ghi lại khoảnh khắc bé gái Tarana Akbari đang khóc thét đau đớn khi chứng kiến cảnh tàn khốc sau một vụ đánh bom tự sát (vụ đánh bom đẫm máu nhất ở Kabul năm 2011) tại đền thờ Abul Fazel, thủ đô Kabul ngày 6.12.2011 (ảnh). Ít nhất 70 người đã thiệt mạng trong vụ tấn công diễn ra vào đúng dịp lễ Ashura của người Hồi giáo Shit’te có hàng ngàn tín đồ đến hành lễ.


 Nhà báo Hossaini, 30 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Iran, đã sang Afghanistan từ năm 2006 chụp ảnh và đưa tin về cuộc chiến thảm khốc với phe Taliban ở đấy. Tấm ảnh độc đáo này đã được đăng tải trên nhiều tờ báo và website trên thế giới. Anh chia sẻ rằng mình rất vinh dự khi được nhận giải thưởng danh giá này và trở thành tiếng nói của dân tộc Afghanistan nhưng không muốn nhìn lại bức ảnh do chính tay mình chụp nữa vì “nó khủng khiếp quá”. Trả lời phỏng vấn của giới báo chí sau khi nhận giải, anh nói rằng anh không dám xem bức ảnh này nữa vì nó khiến trái tim anh đập nhanh hơn và gợi lại những cảm xúc của ngày hôm đó, anh biết bất kỳ ai xem bức ảnh này cũng sẽ nhớ về tác giả nhưng anh hy vọng họ sẽ không quên nỗi đau mà người dân Afghanistan đã phải chịu đựng vì chiến tranh tàn khốc.


Kể lại chuyện tác nghiệp, Hossaini cho biết, khi chứng kiến vụ nổ bất ngờ và nhìn thấy dưới chân la liệt xác người, anh đã rơi vào trạng thái cực sốc đến mức không biết phải phản ứng ra làm sao. Anh kể lại rằng khi anh vừa nhìn vào máy ảnh, thì bỗng nhiên có một tiếng nổ lớn, phải mất một lúc anh không biết phải làm gì, chỉ cảm thấy sức ép của vụ nổ gây đau trong cơ thể, thế là anh sụp xuống nền đất, lúc hoàn hồn trở lại, anh nhìn thấy mọi người chạy từ trong đám khói, anh ngồi xuống và nhìn thấy bàn tay mình chảy máu nhưng không thấy đau, khi làn khói tan đi, anh chợt nhận ra mình đang đứng ở chính giữa một vòng tròn người chết, họ nằm chồng chất lên nhau, anh đứng ngay đúng chỗ kẻ tấn công tự sát đã đứng, rồi bắt đầu chụp.  


Cô bé Akbari, 11 tuổi, đến bây giờ em vẫn còn gặp những cơn ác mộng về ngày hôm đó và không còn dám mặc chiếc váy xanh đã ướt đẫm máu sau vụ đánh bom nữa. Giám đốc điều hành AFP Emmanuel Hoog, ca ngợi Hossaini: “Ủy ban Giải thưởng Pulitzer đã vinh danh một trong những nhà báo dũng cảm nhất và xuất sắc của chúng ta – Massoud Hossaini. Ngày nay, trong lĩnh vực tin tức, từ ngữ không đi kèm với hình ảnh là nghèo nàn, còn hình ảnh mà thiếu từ ngữ thì chưa đủ. Hai bộ phận này bổ sung cho nhau và hình ảnh – dù là ảnh động hay tĩnh, chính là điều thiết yếu của báo chí thế kỷ 21″.


 ● Giải báo chí Pulitzer năm 2012:


Báo chí đoạt 14 giải, được Trường Đại học Columbia công bố ngày 16.4.2012 và đăng tải trên trang mạng của giải, tập trung vào các vấn đề toàn cầu từ loạt bài về các thương binh Mỹ đến phóng sự điều tra về việc cảnh sát New York cài gián điệp vào cộng đồng Hồi giáo địa phương. Tờ The New York Times giành hai giải phóng sự điều tra về cách lách thuế của các tập đoàn lớn và phóng sự quốc tế về nạn đói ở châu Phi. Các tờ báo uy tín, có lượng độc giả đông đảo như Los Angles TimesWall Street JournalUSA Today và Washington Post không đoạt được giải nào.


2 phóng viên Michael J. Berens và Ken Armstrong của tờ Seattle Times được tôn vinh ở hạng mục phóng sự điều tra với loạt bài chấn động về việc chính quyền sử dụng thuốc giảm đau giá rẻ methadone cho các bệnh nhân được trợ cấp y tế. Tờ báo cho biết methadone, giá rẻ hơn 1 USD so với các loại thông thường, giúp tiết kiệm hàng triệu USD nhưng gây ra cái chết cho 2.173 người từ năm 2003 đến 2011, trong đó phần lớn là người nghèo. HãngAP giành một trong 2 giải phóng sự điều tra với loạt bài tố cáo cảnh sát New York, với sự hỗ trợ của CIA, đã giăng một mạng lưới nghe lén và theo dõi mà không cần bằng chứng, nhằm thu thập thông tin từ cộng đồng Hồi giáo để ngăn chặn các nguy cơ khủng bố kể từ sau vụ 11.9.2001.


Tờ Philadelphia Inquirer giành giải phục vụ cộng đồng cho loạt bài phanh phui nạn bạo lực học đường, góp phần “thúc đẩy cải tổ về an toàn cho học sinh và giáo viên” ở địa phương. Nữ phóng viên trẻ Sara Ganim, 24 tuổi, của tờPatriot-News (bang Pennsylvania) với giải thưởng về bài viết có tính địa phương. Hội đồng chấm giải Pulitzer cho biết “giải thưởng trao cho Ganim và các đồng nghiệp vì sự can đảm và lão luyện trong việc tiết lộ vụ bê bối lạm dụng tình dục chấn động liên quan đến một cựu trợ lý huấn luyện viên bóng đá Jerry Sandusky”.


Về tin có các giải như sau: Giải tin nóng: Báo Tuscaloosa News với bài tường thuật sinh động và kịp thời lốc xoáy chết người ở bang Alabama. Giải Ảnh khắc họa nhân vật thuộc về báo Denver Post với hình ảnh một cựu chiến binh ở Colorado chiến đấu với chứng stress nặng do chấn thương sau hai lần triển khai quân ở Iraq trong 4 năm. Các giải còn lại gồm: Eli Sanders (tuần báo Stranger) đoạt giải về thể loại chuyên đề với bài viết về một phụ nữ 38 tuổi đã đưa kẻ giết chồng cô vào tù; báo Chicago Tribune đoạt giải Bình luận với bài của Mary Schmich; báoBoston Globe đoạt giải Phê bình với bài của Wesley Morris.


Giải Pulitzer năm nay cũng cho thấy sự phát triển mạnh của báo điện tử so với các tờ báo giấy truyền thống. Phóng viên David Wood của tờ Huffington Post (mới được thành lập năm 2005), đánh bại 2 ứng viên của AP vàWall Street Journal ở hạng mục phóng sự quốc gia, với bài viết về những khó khăn tâm lý và tình cảm của các thương binh trở về từ chiến trường Iraq và Afghanistan. Nhà báo Matt Wuerker của tờ Politico giành giải ở hạng mục biếm họa nhờ những bức tranh vui nhộn, đặc biệt là bức châm biếm mô tả sự chia rẽ sâu sắc của hai đảngDân chủ và Cộng hòa dẫn đến sự bế tắc trên chính trường Mỹ năm 2011…


Năm nay, giải cũng lần lượt được vinh danh ở nhiều hạng mục khác như giải tin tức quốc tế, tin tức quốc gia, tranh biếm họa, giải thưởng vì công chúng, tin nóng…


 



Sự ra đời của giải Pulitzer



Joseph Pulitzer (ảnh) sinh ngày 10.4.1847 tại Mako, Hungary, bố là một người Do Thái và mẹ người Đức. Cả gia đình chuyển đến Mỹ năm1864, sống tại New York, vì thế nên ông là công dân Mỹ gốc Hungary. Đến năm 1868, Pulitzer trở thành phóng viên chuyên nghiệp và là chủ bút báo New York World. Trước đây, Pulitzer vốn đã đề nghị giải này trong di chúc của mình được viết vào năm 1904 nhằm vinh danh những nhà văn nhà báo có tài năng (tương tự như giải Nobel).


Khi đó ông có đề ra 13 giải: 4 cho báo chí, 4 văn học, 4 sân khấu và một cho giáo dục. Nhạy cảm với sự thay đổi, Pulitzer có lập ra một hội đồng tư vấn có quyền thay đổi nội dung giải thưởng. Bắt đầu từ năm 1917, giải được trao vào tháng 4 hàng năm bởi hiệu trưởng Trường Đại học Columbia. Người hay nhóm người đoạt giải sẽ được thưởng một Huy chương (ảnh) kèm theo một phong bì khoảng 10.000 USD. Hiện nay, giải Pulitzer có tới 21 nội dung: một số thể loại phóng sự, biên tập, biếm họa, nhiếp ảnh, tiểu thuyết, tiểu sử, sân khấu, thơ và âm nhạc. Pulitzer là giải thưởng uy tín của Mỹ. Đặc biệt về báo chí, Pulitzer được xem như một trong những giải danh giá nhất.


 



TƯỜNG QUYÊN (nguồn: Người làm báo)



Giải thưởng báo chí quốc tế Pulitzer 2012

Những hệ lụy từ việc “chế biến” thông tin trên báo mạng điện tử

Hoạt động thu thập và xử lý thông tin của nhà báo với sự trợ giúp của các phương tiện công nghệ thông tin ngày càng trở nên thuận lợi. Chỉ cần một máy tính được nối mạng Internet là toàn bộ tri thức của thế giới sẽ nằm trong tầm tay. Tuy nhiên, những cái được gọi là tri thức có trên mạng Internet đều có chủ. Việc “chế biến” kho tàng thông tin khổng lồ ấy của nhân loại thành tri thức của mình phải tuân thủ các nguyên tắc nhất định, trong đó có những nguyên tắc về đạo đức.  


Sáng 7-3, khi Tuổi Trẻ vừa đưa tin “Không được dừng xe để xử phạt xe không chính chủ” lên mạng tuoitre.vn, trang CafeF ngay lập tức đã “cọp” bản tin này - Ảnh: T.T.D.

Sáng 7-3, khi Tuổi Trẻ vừa đưa tin “Không được dừng xe để xử phạt xe không chính chủ” lên mạng tuoitre.vn, trang CafeF ngay lập tức đã “cọp” bản tin này – Ảnh: T.T.D.


Đạo đức nghề nghiệp của nhà báo và các văn bản luật, dưới luật về bản quyền đều yêu cầu khi nhà báo, cơ quan báo chí sử dụng số liệu, thông tin, bài, ảnh của cá nhân, tổ chức khác phải ghi rõ nguồn gốc, xuất xứ. Tuy nhiên, trên thực tế có thể dễ dàng phát hiện những trường hợp nhà báo sao chép, sử dụng một phần hay toàn bộ tin, bài, ảnh của người khác, báo khác mà không nêu nguồn. Điều này xảy ra khá phổ biến, thường xuyên và nghiêm trọng trên các tờ báo mạng điện tử hoặc trang thông tin điện tử của các cơ quan báo chí.


Thứ nhất là nhiều tờ báo dịch tin, bài tràn lan từ các báo nước ngoài mà không ghi rõ tên tác giả và nguồn gốc của tác phẩm hoặc nếu có ghi cũng qua loa đại khái. Theo khảo sát, tên của nhiều tờ báo nước ngoài bị viết tắt một cách thoải mái, không theo một quy chuẩn nào, như FS (tạp chí Fashion), JJ (Just Jared), Asia (Asianone), DM (Daily Mail)… Thậm chí, nhiều tên báo bị “vô tình” viết tắt đã trở nên hết sức mù mờ làm cho không một độc giả nào, thậm chí là phóng viên có thể kiểm chứng thông tin hay tìm ra tờ báo gốc. Ví dụ như: A, E, G, S, KK, GQ, GB, TST, Kbite, KP, VG, VS, UDN, VF, EN, Us, MM…


Tương tự, việc trích dẫn nguồn và viết tắt tên các báo trong nước cũng hết sức tùy tiện. Ví dụ, Báo Sài Gòn Tiếp Thị bị viết tắt thành SGTT, Sài Gòn Giải Phóng thành SGGP, Thể Thao và Văn Hóa thành TT&VH hoặc TTVH, Pháp Luật TP.HCM thành PL TP.HCM, Sinh Viên Việt Nam thành SVVN, Người Lao Độngthành NLD, VnExpress thành VNE… Đối với những độc giả thường xuyên đọc báo mạng điện tử thì có thể sẽ dần làm quen với kiểu ghi nguồn này tuy nhiên không ít người vẫn lúng túng, nhầm lẫn. Với kiểu viết tắt như thế này người đọc hoàn toàn có thể nhầm Kinh Tế Việt Nam thành Kiểm Toán Việt NamVneconomythành VnExpress hoặc ngược lại.


Ngoài ra, việc ghi nguồn theo kiểu gộp hai, ba báo như “theo Reuters, AP, BBC”, “theo BBC, FT”, “theo DT, VNN”… cũng khiến độc giả băn khoăn không biết đây là bài tổng hợp từ hai, ba báo hay là lấy trực tiếp từ một báo và gián tiếp từ các báo khác.


Việc ghi rõ tên nguồn tin là thể hiện sự tôn trọng tờ báo và tác giả mà mình trích nguồn. Sẽ chẳng một tờ báo nào muốn tên của mình bị viết tắt ở báo khác và trở thành những chữ cái dễ gây hiểu nhầm.


Thứ hai là việc bỏ qua tên tác giả khi sử dụng lại bài của họ. Cuối bài báo thường là tên tác giả mới (người tổng hợp, sưu tầm) cùng cụm từ “theo báo A, B”. Như vậy, nhiều tác giả đương nhiên bị mất tên trên tác phẩm của chính mình.


Thứ ba là hiện tượng điềm nhiên dịch và biên tập, cắt cúp lại tin, bài của người khác. Nhiều tin, bài từ các báo nước ngoài bị biên dịch, giật tít một cách cẩu thả làm sai về mặt ngữ nghĩa, mỗi báo dịch một phách đang là một “tệ nạn”.


Ví dụ, cùng là một bài đăng trên The Sun, nhưng báo thì dịch là “Phần hai bài phỏng vấn của Trương Bá Chi bị cắt bỏ”, tên kênh thực hiện cuộc phỏng vấn là “Entertainment News Channel” và nội dung bài dịch cho rằng nguyên nhân của việc bị cắt bỏ là “vì lợi ích và sự tôn trọng dánh cho Trương Bá Chi”. Trong khi đó một báo khác lại là “Phần hai cuộc phỏng vấn Trương Bá Chi bị đánh cắp” và đây là “cuộc phỏng vấn độc quyền với kênh i – CABLE”. Bài dịch này cho rằng phần hai cuộc phỏng vấn không thể lên sóng truyền hình tiếp vì đã bị rò rỉ.


Một ví dụ khác. Với những độc giả chỉ đọc lướt thì tít “Britney khốn khổ vì lời dọa giết” sẽ khiến họ lầm tưởng rằng “công chúa nhạc Pop” đang khốn khổ vì bị kẻ nào đó đe dọa ám sát. Tuy nhiên, trên thực tế đó là “Tính mạng hai con trai của Britney bị đe dọa”. Những trường hợp dịch sai hoặc cố tình dịch sai như trên không phải là hiếm gặp. Nhà báo cứ điềm nhiên cắt cúp, chỉnh sửa, biên dịch lại bài của người khác, báo khác và biến chúng thành tin, bài của mình.


Việc sử dụng lại tin, bài, ảnh của các báo trong nước mà không xin phép, không ghi rõ nguồn gốc, không trả nhuận bút cũng xảy ra ở hầu hết các tờ báo mạng điện tử. Nhiều khi những tin, bài này bị làm cho biến dạng khiến bản thân chủ nhân (tác giả) của chúng cũng khó lòng nhận ra đứa con tinh thần của mình. Nhằm “câu” người đọc nên nhiều tờ báo mạng điện tử luôn “đau đầu” để tìm cách giật lại tít, viết lại chapeau và thậm chí là toàn bộ nội dung. Dưới đây là một vài ví dụ.


Bài Mỹ Linh: Phụ nữ như là nước có chapeau: “Mỹ Linh là một mẫu phụ nữ khác hẳn nhiều ngôi sao khác – bản năng phụ nữ của ngôi sao này thuộc về gia đình. Hơn chục năm nay, ngôi sao ấy là một người phụ nữ của gia đình và thành công đỉnh cao trong sự nghiệp”.


Tuy nhiên, một báo khác đã chỉnh sửa lại thành Mỹ Linh: Tôi là vợ, là góc bếp, là cái giường với một chapeau mới: “Hơn chục năm nay, Mỹ Linh đã làm một người phụ nữ của gia đình và đạt được thành công đỉnh cao trong sự nghiệp, nhưng với chị sự hoàn hảo chỉ có trong sách vở mà thôi. Dưới đây là tâm sự của chị về gia đình và cuộc sống…”.


Bài Cha hành hạ hai con gái dã man có chapeau gốc là: “Chính quyền địa phương đang giám sát, nếu người cha này tiếp tục đánh con thì sẽ xử lý hình sự”. Tuy nhiên nó đã được thay đổi thành Trói hai con cho kiến đốt… thắt cổ, rồi quẳng xuống ao và chapeau là: “Có lần ba đánh cháu bị thương ngay trán và bất tỉnh, sau đó ba thắt cổ, ba thả cho tắm rửa nhưng không cho ăn… Có lần ba thắt cổ hai chị em rồi quẳng xuống ao gần nhà, hàng xóm phải lội xuống cứu hai chị em con…”.


Theo Điều 752 Bộ luật dân sự, tác giả có quyền “Bảo vệ sự toàn vẹn của tác phẩm, cho phép hoặc không cho phép người khác sửa đổi nội dung tác phẩm”. Như vậy, việc nhiều báo mạng điện tử sử dụng một lượng lớn các tác phẩm từ các báo khác mà không xin phép là vi phạm luật, chưa kể tới việc chỉnh sửa, rút lại tít, sửa sa pô và nội dung tác phẩm.


Thứ tư, không ít nhà báo còn ngang nhiên sao chép một phần hoặc toàn bộ tác phẩm của người khác rồi biến thành bài của mình và lĩnh nhuận bút. Kết quả một cuộc điều tra dư luận xã hội năm 2008 cho thấy có tới 1/3 số nhà báo được hỏi đã vi phạm nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp trong khi sử dụng những thông tin từ nguồn tin. Có 0,6% số nhà báo khi nhận được bài viết của cộng tác viên đã tự viết lại và ký tên mình. Kết quả điều tra cũng cho thấy, có 11,5% số công chúng được hỏi cho biết họ biết chính xác ít nhất một trường hợp nhà báo sử dụng bài của người khác làm bài của mình.


Đây là hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp và bản quyền tác giả trắng trợn nhất. Ở các nước phát triển, vấn đề này được coi là rất nghiêm trọng, có thể dẫn đến kiện tụng, gây thiệt hại rất lớn cho tờ báo vi phạm. Cách đây mấy năm, một tờ báo ở Mỹ bị tờ Viet Mercury kiện, phải bồi thường khá nhiều tiền chỉ vì ăn cắp một câu trong bài viết của họ.


Việc sao chép toàn bộ tác phẩm của người khác dù sao cũng dễ bị phát hiện. Tuy nhiên, có một số dạng sao chép khó phát hiện hơn. Ví dụ việc phóng viên “chịu khó” ngồi nghe hoặc đọc lại toàn bộ nội dung một cuộc phỏng vấn trực tuyến nào đó rồi ghi chép, biên tập và sáng tạo thành một bài của riêng mình (do mình khám phá, phỏng vấn). Hay việc sao chép một phần thông tin từ bài viết trước về cùng chủ đề, chỉnh sửa cho phù hợp với thời gian hiện tại là đã có một tác phẩm mới.


Ví dụ, bài Hết thời rau xanh rớt giá và một bài viết khác có tiêu đề Rau xanh Hà Nội tăng giá chóng mặtđăng sau đó gần 2 tuần, ở hai tờ báo khác nhau, có đoạn viết về thị trường giống nhau kì lạ, chỉ khác giá của sản phẩm.


Hiện tượng phóng viên khi viết về một vấn đề nào đó nhưng không đủ thông tin nên đã tìm kiếm trên mạng hoặc trên sách báo để “đắp thịt” cho bài viết của mình dày dặn và hấp dẫn hơn nay đã trở nên phổ biến. Có thể truy cập vào một vài tờ báo mạng điện tử, so sánh các bài viết cùng một chủ đề sẽ thấy nhiều bài chỉ khác nhau về tít, còn nội dung thì tương tự, hoặc giống nguyên xi hoặc thay đổi đôi chỗ. Đây là hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp rất tinh vi, tác giả và độc giả cũng khó lòng phát hiện ra.


Có một thực tế là mặc dù hiện tượng vi phạm bản quyền bằng hình thức này hay hình thức khác diễn ra hàng ngày nhưng rất hiếm khi có sự lên tiếng, phản hồi của tác giả. Số lượng tin, bài lớn và sự luân chuyển thông tin không ngừng trên mạng đã khiến họ chẳng mặn mà với việc làm rõ trắng đen của những thông tin bị “ăn cắp”. Chính sự “bao dung”, dung túng của chủ nhân những tin, bài bị sửa đã tạo điều kiện cho nhiều tờ báo mạng điện tử tranh thủ “làm thả cửa” và lâu dần thành lệ, không còn nghĩ đấy là tật xấu nữa.


Nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên có nhiều: Do sự lỏng lẻo trong các qui định luật pháp về bản quyền tác phẩm và bảo vệ bản quyền; do việc sao chép thông tin trên mạng quá dễ dàng; xuất phát từ thực tế thiếu hụt về thông tin, nhân lực của các báo; do sự vô tư của những tác giả có tác phẩm bị sao chép và sự dễ dãi của công chúng khi đón nhận những thông tin bị sao chép… Tuy nhiên, nguyên nhân sâu sa, cốt lõi nhất chính là ý thức về bản quyền tác phẩm và tôn trọng bản quyền tác phẩm của mỗi phóng viên, biên tập viên và toàn ban biên tập… Một điều đáng buồn là không ít phóng viên, biên tập viên cho rằng việc làm trên không vi phạm luật và đạo đức nghề nghiệp. Phần nhiều những người này còn rất trẻ, có thế mạnh về ngoại ngữ nhưng không được đào tạo cơ bản về báo chí.


Thực tế trên đã trở thành thói quen của hầu hết các tờ báo mạng điện tử dù đó là tờ có lịch sử phát triển lâu đời hay tờ báo non trẻ. Điều này thể hiện sự yếu kém về chuyên môn, hạn chế về đạo đức nghề nghiệp, không tôn trọng bản thân và công chúng báo chí. Nếu những vi phạm trong khai thác và xử lý thông tin hiện nay không được giải quyết, chắc chắn những hệ lụy từ vấn đề này sẽ là lực cản cho sự phát triển của báo mạng điện tử Việt Nam.


TS. NGUYỄN THỊ TRƯỜNG GIANG (Nguồn: Người làm báo)


—————————————


* Bài viết sử dụng kết quả nghiên cứu và ví dụ khảo sát trong Khóa luận tốt nghiệp đại học “Vấn đề vi phạm bản quyền tác phẩm báo chí trên báo mạng điện tử Việt Nam hiện nay” của Nguyễn Thu Trang, Học viện Báo chí và Tuyên truyền, Hà Nội- 2009.



Những hệ lụy từ việc “chế biến” thông tin trên báo mạng điện tử

CA Hưng Yên xin lỗi, bồi thường cho 2 nhà báo

Một năm sau vụ việc hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long bị Công an Hưng Yên đánh trong buổi cưỡng chế đất tại xã Xuân Quan, huyện Văn Giang (Hưng Yên), Công an Hưng Yên đã lên tiếng xin lỗi và bồi thường. 


Theo nhà báo Hán Phi Long “cách đây khoảng một tháng tôi và anh Năm được mời đến Hưng Yên để nhận lời xin lỗi từ phía Công an Hưng Yên”. 


Hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long

Hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long


Tại buổi làm việc do ông Nguyễn Trọng Thành – phó thủ trưởng Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hưng Yên chủ trì- có sự tham gia của ông Đỗ Ngọc Cự – phó trưởng Công an huyện Văn Giang, hai nhà báo đã nhận được lời xin lỗi trực tiếp của thượng úy Đặng Quang Hoàng, Công an huyện Văn Giang (người được xác định là một trong những cán bộ của đoàn cưỡng chế đã đánh phóng viên VOV). 


Hai nhà báo Nguyễn Ngọc Năm (SN 1970), Trưởng phòng và Hán Phi Long (SN 1979), phóng viên Phòng Phóng viên thời sự, chính trị, kinh tế (Trung tâm tin, Đài tiếng nói Việt Nam – VOV) đã bị lực lượng cưỡng chế hành hung vào sáng 24/4/2012, khi các anh tác nghiệp tại buổi cưỡng chế thu hồi 5,8 ha đất của 166 hộ tại xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Theo thông báo kết quả điều tra của Công an tỉnh Hưng Yên, thượng úy Hoàng là người trực tiếp dùng gậy cao su đánh phóng viên Nguyễn Ngọc Năm, đồng thời làm rõ ba công nhân hợp đồng của Công ty V&T có hành vi đánh hai phóng viên. 3 công nhân tham gia đánh hai nhà báo đã bị cơ quan chức năng phạt mỗi người 1,5 triệu đồng. 


Vẫn theo nhà báo Hán Phi Long, ngoài việc xin lỗi, ông Hoàng và Công ty TNHH V&T cũng bồi thường thiệt hại danh dự, sức khỏe và tinh thần cho hai nhà báo, tuy nhiên việc bồi thường cụ thể như thế nào không được tiết lộ. 


Được mời chứng kiến việc này, ông Nguyễn Minh Tiến – kiểm sát viên Viện KSND tỉnh Hưng Yên cho biết, tại buổi làm việc, sau lời xin lỗi của ông Đặng Quang Hoàng, hai bên thống nhất bỏ qua mọi khúc mắc của vụ việc. 


Nhà báo Nguyễn Ngọc Năm cũng cho biết anh đã đồng ý, chấp nhận lời xin lỗi cũng như mức bồi thường thiệt hại danh dự, sức khỏe, tinh thần từ phía công an huyện Văn Giang.



CA Hưng Yên xin lỗi, bồi thường cho 2 nhà báo