Friday, October 11, 2013

Giảm phí để khoan sức dân

Thông tin mới được báo chí công bố trong tuần này là hiện nay trên cả nước có đến 432 khoản phí và lệ phí đang được thực hiện (gồm 357 khoản phí và 75 khoản lệ phí). Nguồn tin này cũng cho biết, hiện nông dân phải chịu 131 khoản đóng góp, gồm 93 loại phí, lệ phí theo quy định của Nhà nước và 38 khoản đóng góp xã hội khác. Trung bình trong 5 năm qua, tỷ lệ thu thuế, phí tính trên GDP (không kể dầu thô) của Việt Nam là hơn 20%, trong khi Trung Quốc là 17,3%, Thái Lan chừng 15,5%, Philippines là 13%… 

Đây là những con số đáng suy nghĩ. Thực tế, dường như việc thu phí, lệ phí đang bị lạm dụng, diễn ra ở mọi lĩnh vực trong đời sống. Cần tiền là người ta lập kế hoạch thu phí. Và gần đây dư luận cũng đã bàn luận nhiều về tình trạng “phí chồng phí”. Có những loại phí còn thống kê được, nhưng cũng có những loại phí không tên, cá biệt song người dân vẫn phải đóng định kỳ, hoặc có những loại phí mà mới chỉ nghe qua đã thấy không hợp lý. Ví như việc quy định phí ngủ đêm trên Vịnh Hạ Long trong khi mua tour du lịch thì hiển nhiên hành khách phải có quyền được “ngủ, nghỉ”. Thế nhưng đến Hạ Long thì du khách sẽ phải đóng thêm cho một đêm ngủ nghỉ là 200.000 đồng. Hay như mới đây, những nhà quản lý ngành điện đã đưa vào dự thảo Luật Điện lực một loại phí “lạ” là phí điều tiết hoạt động điện lực. Dự thảo này ngay lập tức đã bị Thường trực Ủy ban Khoa học, công nghệ và môi trường phản đối vì cho rằng, điều tiết điện lực là hoạt động quản lý nhà nước, phải được ngân sách nhà nước bảo đảm, không thể thu thêm phí mới. 

Hai năm trước, Ủy ban Tài chính – Ngân sách của Quốc hội đã thống kê trên cả nước có tổng cộng 340 loại phí, lệ phí, nên đã có kiến nghị phải nghiên cứu bãi bỏ một số loại phí, lệ phí không phù hợp. Vậy nhưng đến nay, danh sách các loại phí không giảm mà đang có chiều hướng tăng mạnh. Việc phải đóng nhiều loại phí sẽ khiến tăng chi phí sản xuất đối với doanh nghiệp, làm giảm khả năng cạnh tranh. Lạm dụng thu phí cũng sẽ làm tăng các chi phí xã hội, gây tâm lý không tốt trong nhân dân. Điển hình như nông dân vốn rất khó khăn về nâng cao thu nhập nhưng phải gánh tới 131 loại phí thì quả là bất thường. Thực tế đã có những phản ánh bức xúc về việc một số địa phương thu các khoản phí xây dựng nông thôn mới như phí làm đường, phí xây dựng nhà văn hóa, phí đồng ruộng… lên đến cả triệu đồng, vượt quá xa so với túi tiền còm cõi của nông dân.


Đóng phí là trách nhiệm của người dân với Nhà nước khi họ sử dụng dịch vụ, sản phẩm do Nhà nước đầu tư. Nhưng, thu phí tùy tiện sẽ dẫn đến những tiêu cực, trục lợi. Và quan trọng hơn là trong bối cảnh kinh tế khó khăn như hiện nay thì việc tùy tiện đặt ra các khoản phí, lệ phí sẽ tạo gánh nặng lên người dân. Chính vì thế Nhà nước cần có một chính sách phí, thuế khoan sức dân thay vì thu ở mức cao hoặc áp dụng nhiều khoản thu. Nhà nước cũng nên rà soát, xem lại mức chi tiêu, cách sử dụng các khoản phí, lệ phí thu từ dân, nếu thấy bất hợp lý thì bỏ, hoặc giảm bớt thu. Phải lấy mục tiêu khoan sức dân làm đầu mới là kế sách lâu bền.



 

Tuấn Kiệt


Giảm phí để khoan sức dân

Bắt quả tang một nhà báo tống tiền

Chiều tối 10-10, công an huyện Phúc Thọ, Hà Nội bắt quả tang ông Phạm Huy (35 tuổi, trú tại Hà Nội), phó Ban Kinh tế báo Xây dựng (cơ quan ngôn luận của Bộ Xây dựng), đang có hành vi cưỡng đoạt tài sản của một số cán bộ trên địa bàn huyện.


tongtienThông tin ban đầu cho biết ông Huy đã đòi tiền một số cán bộ thanh tra giao thông huyện Phúc Thọ 10 triệu đồng. Ngay sau đó, ngày 11-10, cơ quan công an đã làm việc với lãnh đạo báo Xây dựng để làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của ông Huy.


Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Anh Dũng, Tổng Biên tập báo Xây dựng, cho biết chưa nhận được thông tin chính thức nào về việc cán bộ của mình bị cơ quan công an bắt giữ. Tuy nhiên, ông Dũng xác nhận công an Hà Nội đã đến báo Xây dựng làm việc để xác minh ông Huy có được cử đi công tác tại huyện Phúc Thọ hay không. Báo Xây dựng sau đó đã cử người làm việc, cung cấp các nội dung làm việc theo yêu cầu.


M.QUANG - LÂM HOÀI


(nguồn: Tuổi trẻ)



Bắt quả tang một nhà báo tống tiền

Thursday, October 10, 2013

Xung quanh vụ bắt giữ PV Kim Cương: Nhà báo và nỗi buồn lạc lối

Nếu mỗi nhà báo, tự xem mình là người lính trong công cuộc đấu tranh vì mục tiêu công bằng cho xã hội, nói không với tiêu cực, với sai trái, với cái xấu, họ xứng đáng được xem là những chiến sĩ. Và một khi, người chiến sĩ ấy thỏa hiệp với cái xấu nhằm trục lợi cá nhân, tức là họ đã đi chệch hướng với mục đích cao đẹp mà họ đã đặt ra. Không thể gọi họ khác hơn ngoài cụm danh từ “những người lạc lối”. Lạc lối, vì không vượt qua được những cám dỗ do ham muốn thụ hưởng cá nhân mang lại, là sự lạc lối vô cùng nguy hiểm.


 Phóng viên Báo Thanh Niên bị bắt giữ


Cuối giờ chiều ngày 2/10/2013, tôi nhận được tin nhắn “K.C. sẽ bị bắt”. Thường thì trong giới làm báo từ nguồn này, nguồn kia… không hẳn tin nào cũng chắc chắn. Nhưng, đa phần thường chính xác. Khoảng 19 giờ 30 phút, nhận tiếp tin: “Đã bắt, đang khám xét nhà và văn phòng làm việc”. Vậy là, chuyện anh em trong nghề râm ran với nhau bấy lâu nay đã thành sự thật.


kimcuong

Phóng viên Kim Cương (dấu x) rời khỏi VPĐD Báo Thanh Niên khu vực Đông Nam Bộ dưới sự áp giải của lực lượng Công an.


Tối cùng ngày, Cơ quan điều tra cũng đã tiến hành khám xét nơi ở, nơi làm việc của PV Kim Cương thu giữ một số giấy tờ, tài liệu để phục vụ công tác điều tra”.


Cuối tháng 8/2013, khi phóng viên  Duy Đông (tên thật là Võ Thanh Tùng, bút danh khác là Võ Tùng) công tác tại Báo Pháp luật TP.HCM bị bắt giữ về hành vi “Cưỡng đoạt tài sản”, dân trong làng báo đoán chắc “sẽ đến lượt  Kim Cương và một vài cá nhân khác, không chỉ phóng viên  mà có thể còn là “quan báo”. Bởi, phóng viên Kim Cương và Duy Đông có mối quan hệ mật thiết với nhau, dân trong làng báo hay đùa kiểu, “đồng nghiệp mà như đồng bọn”.


Một thực tế đang diễn ra trong làng báo, ở một số phóng viên, mối quan hệ “đồng nghiệp mà như đồng bọn”, chính là mỗi khi phóng viên quyết định “đập” doanh nghiệp, đơn vị hay cá nhân nào đó, họ sẽ rủ đồng bọn để “đập tập thể”… Một khi đã chơi trò “đập” hội đồng, thì rất khó để dư luận tin rằng “phóng viên đó viết nhằm nhân danh công lý hay công bằng xã hội”.


Theo kết quả điều tra ban đầu vụ phóng viên Duy Đông, chỉ tính riêng trong vụ gỗ lậu, “sau khi viết bài “Rừng quanh Vườn Quốc gia Cát Tiên ngày đêm chảy máu”, Tùng (tức Duy Đông) đã đứng ra mua gỗ trái phép từ rừng Đạ Tẻh, Lâm Đồng để vận chuyển về Đồng Nai tiêu thụ”. Thật là đáng sợ, không thể tin được rằng lại có người mang danh phóng viên để “đứng ra thu mua gỗ trái phép để tiêu thụ”. Có thông tin cho biết, phóng viên Kim Cương là một mắt xích trong vụ cùng phóng viên Duy Đông (và một vài nhà báo khác) bảo kê cho lâm tặc.


Họ bảo kê bằng cách, “nhận tiền của lâm tặc này, viết báo tẩn lâm tặc kia và sau đó đứng ra tự thu mua gỗ lậu”, tức là một dạng “mafia báo chí” đúng nghĩa. Vì tất cả chúng ta đều có thể mường tượng được sự khốc liệt trong cuộc cạnh tranh gỗ lậu thuộc về những tay giang hồ thứ thiệt, những gã lưu manh máu lạnh. Đó hoàn toàn không phải là công việc mà người lương thiện có thể đảm nhiệm được. Tin còn nói thêm rằng, vào cuối năm 2012, Công an huyện Vĩnh Cửu (tỉnh Đồng Nai) bất ngờ khám xét căn nhà được xác định của Duy Đông chứa nhiều gỗ lậu, trị giá ước tính lên đến hàng chục tỉ đồng.


Trong quá trình điều tra, Công an huyện Vĩnh Cửu đã chuyển hồ sơ lên cấp trên và báo cáo lên Bộ Công an để cùng phối hợp làm rõ. Mở rộng vụ án, cơ quan chức năng xác định số gỗ trên có liên quan đến Duy Đông và Kim Cương. Không thể tin được rằng, cá nhân mang danh nhà báo của tờ báo lại có những hành vi kỳ lạ đến vậy.


Thông tin riêng của PV Chuyên đề ANTG, thì trong một vài vụ việc liên quan đến hành vi “Lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ quyền hạn để trục lợi” của bộ đôi Kim Cương – Duy Đông, thì Kim Cương là người xếp “chiếu trên”, tức là Kim Cương nắm vai trò chỉ đạo, Duy Đông giữ vai trò thực hiện. Trước Kim Cương ít lâu, một cộng tác viên chính thức của báo Thanh niên là Xuân Bình tại Bình Phước cũng bị bắt giữ về hành vi “Cưỡng đoạt tài sản”.


Điều khó chấp nhận được ở Xuân Bình chính là việc anh nhân cơ hội một phụ nữ nghèo khó, có oan sai để đặt vấn đề “đưa tiền mới được viết bài đăng báo”. Số tiền Xuân Bình nhận của người phụ nữ này là 15 triệu đồng, Xuân Bình bị Cơ quan Công an bắt quả tang  khi đang nhận tiền.


Chiều 3/10, lại xuất hiện thông tin sẽ có thêm nhà báo bị bắt. Lần này, là một nhà báo “rất lớn”(?). Nhưng, thực tế chưa xảy ra.


Nỗi buồn lạc lối


Không hiểu từ lúc nào, dư luận bắt đầu thôi bớt nóng trước thông tin “nhà báo bị bắt giữ”. Tôi nhớ cách đây độ 3 năm, vào năm 2010, một nhà báo bị bắt giữ ngay lập tức khiến dư luận xôn xao. Tuy nhiên, điều này đã không còn ở thời điểm hiện tại. Điều nguy hiểm chính là, dư luận đã quen dần với thông tin đó. Điều đó, đồng nghĩa với sự tin tưởng của họ dành cho người làm báo đã bắt đầu suy giảm. Trước đây, khi nhà báo bị bắt, lập tức xuất hiện mối hồ nghi: “Nhà báo chống tiêu cực, nhà báo bị trả thù”. Hóa ra, không ai trả thù nhà báo cả, chỉ là nhà báo có hành vi phạm tội nên bị xử lý đó thôi.


Lại vẫn trước đây, chỉ có một vài nhà báo ở các cơ quan ngôn luận ít được biết đến mới có hành vi phạm tội bị bắt giữ. Đó đích xác chỉ là những cá nhân mượn mác nhà báo để trục lợi, nhóm này ít được để ý đến. Thì bây giờ chuyện này đã xảy ra ở một số tờ báo trong nhóm cơ quan truyền thông đáng tin cậy.


Anh em đồng nghiệp cùng nghề báo thường mắc phải căn bệnh “than”, chứ thực tế, thu nhập minh bạch từ nghề báo với người làm nghề nghiêm túc là sống được. Sống được hiểu trong nghĩa đơn giản là đủ tiền để lo chi phí cho cá nhân, chắt chiu thì lo thêm được cho người thân… Tất nhiên là nghề nào cũng vậy, phải chăm chỉ thì mới đảm bảo được sự thụ hưởng mà cá nhân mong muốn. Theo nghề báo rất khó để trở nên giàu có, nhưng cá biệt có nhà báo ở biệt thự, đi ôtô xịn, sở hữu khách sạn hay gì gì đó… không hẳn là vì họ nhận tiền của người này, bảo kê cho người khác. Một thực tế là nhà báo có nhiều mối quan hệ, và nếu tận dụng tốt các mối quan hệ của mình thì đương nhiên họ sẽ có nhiều cơ hội để gia nhập tầng lớp từ trung đến thượng lưu của xã hội.


Có cá nhân theo nghề báo là vì niềm đam mê được viết điều mình thích. Có cá nhân theo nghề báo là nhằm thỏa mãn khâu oai. Nhà báo có oai không(?!). Nhà báo, có oai. Nhà báo thường được săn đón trong mỗi sự kiện, được tiếp nồng nhiệt trong các cuộc vui… Những nhà báo làm điều tra kiểu Duy Đông, hay Kim Cương thì thuộc dạng “hét ra lửa”. Gọi tếu táo thì nhóm này thuộc dạng “ngồi uống rượu thả ga, tàn cuộc chỉ cần nhấc máy điện thoại lên là có thể thoải mái đi về”. Nhà báo làm vì oai, thường mắc phải hội chứng khệnh khạng kiểu “Mày có muốn anh tẩn cho một bài không? Anh mà tẩn cho một bài thì mày ra đường ở ngay”.


Chính vì nghĩ mình oai, chính vì tự cho phép mình được khệnh khạng, được làm “bề trên của người khác” nên nhà báo phạm sai lầm.


Ban đầu, chỉ là nhận một ít quà cảm ơn. Kế đến là bữa rượu, mừng ngày quen biết, rồi dịp lễ tết, Ngày Nhà báo… nhận riết quen tay. Và từ đây, những cá nhân này nhận ra được chuyện “trục lợi từ nghề báo”.


Khi mà họ nhận ra chuyện lợi dụng danh nghĩa của cơ quan nơi họ đang công tác, lợi dụng công việc của bản thân… để tống tiền người này, để ép người kia phải chung chi bao nhiêu… thì họ đã không còn là người làm nghề báo nữa. Họ không chỉ bán rẻ danh dự của chính họ, mà họ còn bán rẻ cả một niềm tin của chính những người bị họ tống tiền.


Họ tưởng, người ta đưa tiền cho họ là họ oai à(?!). Họ sai vô cùng, người ta vừa đưa tiền vừa khinh. Là chuyện tế nhị, tôi không tiện kể thẳng tên. Có ông anh chơi với tôi, từng nhờ tôi ra ngồi làm chứng để một phóng viên của tờ báo L. biết ông anh cũng chơi với nhà báo, nhằm “chịu giảm số tiền đòi chung chi xuống”. Tôi hỏi: “Anh báo công an chưa?”. Ông anh trả lời: “Anh ngại”. Tôi từ chối, “Vậy thôi, quyền lợi của anh, anh không biết tự bảo vệ. Ai biểu anh làm sai rồi tiếp tục thỏa hiệp với cái sai khác”.


 Tám năm về trước tôi vừa tốt nghiệp đại học, có dịp đi công tác chung với một anh nhà báo lớn tuổi hơn, công tác ở báo P.. Đường miền Tây thời điểm đó phải qua nhiều phà, chưa có các cây cầu huyết mạch như hiện nay. Muốn lên được phà để qua sông phương tiện phải xếp hàng rất dài, xe chúng tôi đang xếp hàng như mọi xe khác, thì bất thần ông anh đi cùng rút thẻ nhà báo ra, đặt vào vị trí kính chắn gió của xe phía trước mặt tài xế rồi yêu cầu tài xế không cần xếp hàng cứ lái xe nhào tới để tranh lên phà trước.


Tài xế tin vào tấm thẻ nhà báo của ông anh bấm còi nhấn ga lao đến khu vực lên phà, xe đang ngon trớn thì nhân viên bảo vệ trật tự chặn xe lại. Yêu cầu lái xe quay ngược về vị trí xếp hàng dành cho xe ôtô, ông anh nhảy xuống xe lớn tiếng xưng “Tui là nhà báo của báo P., tui đi công tác gấp”. “Ở đây ai không gấp, anh có là ai thì cũng phải xếp hàng”, nhân viên bảo vệ kiên quyết. Đuối lý, ông anh hậm hực nhảy lên xe, yêu cầu tài xế quay lại vị trí xếp hàng cho xe ôtô chờ qua phà. Lần này, còn phải xếp hàng từ rất xa.


Sau khi lên được phà, ông anh rút máy chụp ảnh để chụp chỗ này một tấm, chụp chỗ kia một kiểu, rồi tuyên bố “Tao về viết bài đập cái phà này vì… mất vệ sinh”. Nhìn ông anh trong hoàn cảnh đó, thật lòng tôi thấy rất đáng thương và tội nghiệp. Chứng kiến trọn vẹn câu chuyện này, đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ về chuyện người, chuyện nghề.


Tôi nghĩ rằng, cá nhân làm nghề lấy nghề để trục lợi, tưởng rằng đó là chuyện không ai biết ngoại trừ bản thân mình và “đối tác”, ấy là chuyện liền lạc như áo trời, nhưng sự thật hoàn toàn không là vậy. Viết đến đây, tôi nhớ đến điển tích “Tứ tri”, tạm dịch “Chuyện xưa bốn người biết”.


Dương Chấn được bổ đi làm thái thú quận Đông Lai. Lúc đi phó nhậm, qua đất Xương Ấp, quan huyện ở đấy là Vương Mật, trước được nhờ ông đề bạt cho, vào yết kiến. Rồi đợi đêm khuya, đem vàng đến lễ. Dương Chấn bảo: “Trước tôi biết ông là người khá, mới cử ông lên, thế mà ông vẫn chưa biết bụng tôi, còn đem vàng tới cho tôi ư”. Vương Mật cố nài, thưa rằng: “Xin ngài cứ nhận cho, bây giờ đêm khuya không ai biết”. Dương Chấn nói: “Trời biết, đất biết, ông biết, tôi biết, sao lại bảo là không ai biết”.


Nhà báo, trước khi tống tiền ai đó hay nghĩ đến chuyện nhận tiền, hoặc có ý định vi phạm pháp luật, cứ nhớ đến câu chuyện này. Làm gì có chuyện xảy ra trên đời mà lại giấu giếm được mãi. Chỉ có một thứ bí mật duy nhất, đó là thứ bí mật chưa xảy ra.


Với lại, điều này quan trọng hơn, nhà báo cũng có những người thân yêu và họ luôn nhìn nhà báo với rất nhiều hy vọng. Một khi nhà báo bị ô danh, không chỉ có nhà báo mất danh dự, mà đau lòng hơn, chính là những người thân yêu bên cạnh nhà báo.


Họ mới chính là những người đau đớn nhất, lãnh hậu quả nặng nề nhất từ hành vi vi phạm pháp luật của nhà báo.


(Theo CAND)



Xung quanh vụ bắt giữ PV Kim Cương: Nhà báo và nỗi buồn lạc lối

Wednesday, October 9, 2013

Công an, đầu gấu còn chẳng sợ...

Nợ đọng bảo hiểm kéo dài ở khối doanh nghiệp là nguyên nhân dẫn đến tình trạng Quỹ Bảo hiểm xã hội (BHXH) đang rơi vào tình trạng mất cân đối nghiêm trọng giữa thu và chi. Lâu nay, chúng ta đã nói rất nhiều về nguy cơ vỡ Quỹ BHXH, nhưng vấn đề tìm giải pháp xử lý thì vẫn bế tắc, cứ như chạy vào ngõ cụt dù biết mối nguy hiểm đang bám sát sau lưng.

Tuần trước, dư luận đã khá sốc khi nghe thông tin Bộ Tài chính muốn giảm 100.000 đồng trong phần tiền lương tối thiểu chung, như một biện pháp “cân đối thu – chi” cho quỹ lương của Nhà nước.


Chưa bàn về đề xuất này có hợp lý hay không, nhưng như vậy xem ra cái khó khăn đã cập kề miệng túi của người lao động. Thế mà, tuần này những con số về tình trạng nợ đọng BHXH dù chỉ là nghe lại nhưng nhiều người cũng không tránh khỏi giật mình. Báo cáo thống kê đến tháng 6-2013, các doanh nghiệp còn nợ đọng gần 6.000 tỷ đồng, tính lũy kế đến hết tháng 2-2013, các doanh nghiệp, đơn vị trên cả nước nợ tiền đóng BHXH, BHYT lên tới gần 10.400 tỷ đồng. Trong đó, nợ BHXH chiếm gần 7.800 tỷ đồng, nợ BHYT hơn 2.600 tỷ đồng. 


Thực tế, mặc dù cơ quan BHXH cũng đã áp dụng nhiều biện pháp thu hồi nợ, nhưng không đạt được hiệu quả. Tình trạng chây ỳ, nợ đọng vẫn tiếp diễn. Khi danh sách và số nợ ngày càng tăng, cơ quan BHXH buộc phải chọn cách kiện doanh nghiệp ra tòa và hầu như đều thắng kiện, nhưng thắng cũng chỉ để thắng thế thôi chứ đâu có thu hồi được nợ.


Vấn đề ở chỗ, cơ chế nào khiến doanh nghiệp nghiêm túc trong thực thi nghĩa vụ đóng bảo hiểm? Rõ ràng, việc trốn nghĩa vụ với Nhà nước là vi phạm pháp luật, nhưng chúng ta lại không thể có được một chế tài cứng rắn, đủ sức răn đe. Thật đáng suy nghĩ khi nghe một cán bộ BHXH huyện Từ Liêm cho biết, “có doanh nghiệp giao thông nói thẳng thừng: Công an, đầu gấu còn chẳng sợ, huống gì mấy ông bảo hiểm”. Câu chuyện này dường như đã nói quá rõ bản chất của sự việc cũng như đưa ra một gợi ý tốt về hướng ứng xử. Tức là lúc này cái mà cơ quan BHXH cần là một biện pháp mạnh tay, chứ không phải cứ chạy theo doanh nghiệp. 


Khi mà việc kiện ra tòa đòi tiền không mang lại hiệu quả do doanh nghiệp chây ỳ hoặc đã phá sản, bỏ trốn thì việc quy định trách nhiệm hình sự có thể sẽ là “cứu tinh”. Các chính sách ràng buộc trách nhiệm của doanh nghiệp và các đơn vị liên quan cũng cần phải được thiết lập cho cả quá trình thực thi chính sách BHXH, như: Nâng chế tài xử phạt; nâng lãi suất chậm nộp cao hơn mức trần lãi suất ngân hàng; bắt buộc quyền ưu tiên xử lý thanh toán khi doanh nghiệp phá sản là dành cho BHXH chỉ sau việc chi trả lương cho người lao động để tránh tình trạng ngân hàng phong tỏa tiền, tài sản của doanh nghiệp để giành lợi thế đòi nợ về mình. 


Chỉ khi nào chúng ta mạnh tay mới có thể khắc phục được tình trạng trốn nợ BHXH, mà bản chất cũng là một dạng trốn thuế với Nhà nước, đồng thời cứu nguy cho Quỹ BHXH. Xử lý được tình trạng trốn, nợ BHXH cũng đồng nghĩa là bảo vệ được quyền lợi của người lao động trước cả những nguy cơ bị cắt giảm tiền lương trong những hoàn cảnh không mong muốn.


Nữ Quỳnh


Công an, đầu gấu còn chẳng sợ...

Monday, October 7, 2013

Đại tướng làm báo

Thế giới biết Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một nhà quân sự vĩ đại của Việt Nam. Nhưng trước hết, ông là một nhà chính trị, và trong hơn 70 năm hoạt động cách mạng, Đại tướng luôn luôn coi báo chí là một vũ khí đấu tranh cách mạng sắc bén.


Báo Điện tử Chính phủ xin ghi lại những câu chuyện về Đại tướng-Nhà báo Võ Nguyên Giáp thông qua lời kể của Trung tướng Phạm Hồng Cư, người được Đại tướng tin cậy giao phó thực hiện cuốn sách “Đại tướng Võ Nguyên Giáp thời trẻ”.


Bài báo đầu tiên của Đại tướng Võ Nguyên Giáp được ông viết khi còn là học sinh Trường Quốc học Huế. Trong phong trào đòi trả tự do cho cụ Phan Bội Châu và để tang cụ Phan Chu Trinh, Võ Nguyên Giáp đã viết bài báo nhan đề “Đả đảo tên bạo chúa Trường Quốc học”. Đây là bài báo được viết bằng tiếng Pháp, đăng trên tờ I’Annam của luật sư Phan Văn Trường xuất bản tại Sài Gòn, một tờ báo dũng cảm công khai đả kích thực dân Pháp.


Đại tướng tiếp nữ nhà báo Mỹ Catherine Karnow năm 1994. Nguồn ảnh: VnExpress

Đại tướng tiếp nữ nhà báo Mỹ Catherine Karnow năm 1994. Nguồn ảnh: VnExpress


 Sau đó, Võ Nguyên Giáp vào làm biên tập ở báo Tiếng Dân của cụ Huỳnh Thúc Kháng. 


Tiếng Dân là một tờ báo lớn ở Trung Kỳ có xu hướng tiến bộ. Đây là giai đoạn học nghề làm báo của Võ Nguyên Giáp. Ông viết nhiều thể loại, dưới nhiều bút danh. Vào thời gian này, ông đã có loạt bài tuyên truyền chủ nghĩa Marx. Mặc dù đã khôn khéo cân nhắc chữ nghĩa nhưng nhiều lần bài viết của Võ Nguyên Giáp bị nhà cầm quyền Pháp xóa trắng từng cột báo sau khi kiểm duyệt.


 Giai đoạn hoạt động báo chí sôi nổi nhất của Đại tướng Võ Nguyên Giáp là thời kỳ Mặt trận Dân chủ (1936-1939). Thời kỳ này Đảng ta triệt để tận dụng mọi khả năng hoạt động công khai của báo chí để đấu tranh đòi dân sinh, dân chủ, đòi đặc xá chính trị phạm, ủng hộ Mặt trận Bình dân Pháp… Võ Nguyên Giáp là người khởi xướng ra tờ báo cách mạng công khai đầu tiên, chớp thời cơ ra báo sớm nhất. Đó là tờ “Hồn trẻ tập mới” (mua lại bản quyền của tờ “Hồn trẻ” của Hướng đạo sinh vì thua lỗ, phải tạm ngừng xuất bản). Tờ báo kịp thời ra mắt ngày 6/6/1936, chỉ 2 ngày sau khi Chính phủ Mặt trận Bình dân Pháp do Leon Blum làm Thủ tướng lên nắm quyền. 


 Tuy vậy, báo ra được 5 số thì bị nhà cầm quyền thực dân đóng cửa. Thế nhưng “Hồn trẻ” đã trở thành tiếng chuông báo hiệu phong trào hoạt động báo chí công khai của Mặt trận Dân chủ. 


Ngay lúc đó, Võ Nguyên Giáp lại chuyển sang làm báo tiếng Pháp, vì theo đạo luật của chính quyền thực dân, ra báo tiếng Pháp chỉ phải nộp tờ khai, còn ra báo tiếng Việt thì phải qua nhiều thủ tục phiền phức kéo dài. Và Võ Nguyên Giáp đã cộng tác với Nguyễn Thế Rục, là đảng viên Đảng Cộng sản Pháp, học viên Trường Đại học Phương Đông của Quốc tế Cộng sản. Hai ông đã cùng nhau xuất bản tờ “Le Travail” (Lao Động). 


Tờ báo ra mắt độc giả ngày 16/9/1936 và “sống” được 7 tháng với 30 số báo. Tới ngày 16/4/1937, tờ báo bị nhà cầm quyền đóng cửa. Võ Nguyên Giáp là biên tập viên chính của “Le Travail”, đảm nhiệm nhiều đề tài. Ông đi sâu vào phản ánh cuộc đấu tranh của nông dân, công nhân thời kỳ đó. 


Ngay sau đó, Võ Nguyên Giáp tham gia “Ủy ban Hành động bán hợp pháp” của Đảng do đồng chí Trường Chinh phụ trách. Ủy ban có trách nhiệm chỉ đạo thực hiện đường lối chính trị của Đảng đối với báo chí công khai. Hàng chục tờ báo của Mặt trận Dân chủ, của các đoàn thể nối tiếp nhau ra đời như các tờ: Thời thế, Bạn dân, Tin tức, Đời nay, Ngày mới, Thế giới… Báo tiếng Pháp thì có: Rassemblement (Tập hợp), En Avant (Tiến lên), Notre Voix (Tiếng nói của chúng ta). Khi đó, Võ Nguyên Giáp viết báo tiếng Pháp là chính, đồng thời, ông cũng tham gia viết báo tiếng Việt. 


Nhà báo Võ Nguyên Giáp thời trai trẻ. Ảnh tư liệu

Nhà báo Võ Nguyên Giáp thời trai trẻ. Ảnh tư liệu


Bác Hồ khi ấy ở Trung Quốc đã gửi bài dưới bút danh P.C.Lin để bắt liên lạc với Trung ương Đảng và góp ý kiến chỉ đạo phong trào Mặt trận Dân chủ. 


Tại Hội nghị báo giới Bắc Kỳ do Xứ ủy lãnh đạo và tổ chức họp tại Hà Nội ngày 24/4/1937, đồng chí Võ Nguyên Giáp đã được cử làm Chủ tịch, đồng chí Trần Huy Liệu làm Phó Chủ tịch. Trước đó, Võ Nguyên Giáp cũng đã đại diện cho báo giới Bắc Kỳ vào Huế để dự Hội nghị báo giới Trung Kỳ. 


Giai đoạn Mặt trận Dân chủ đã đánh dấu sự trưởng thành, nhạy bén, sắc sảo, vững vàng và thạo nghề làm báo của Võ Nguyên Giáp. Sau này, ông đã nhận xét rằng: “Nghề báo là một nghệ thuật đầy hứng thú. Làm một số báo giống như tổ chức một trận đánh hiệp đồng”. 


Tháng 9/1939, chiến tranh thế giới thứ 2 bùng nổ. Giữa năm 1940, đồng chí Võ Nguyên Giáp và đồng chí Phạm Văn Đồng được Đảng cử sang Trung Quốc gặp Bác Hồ tại Côn Minh, rồi đến đầu năm 1941 theo Bác trở về nước. Sau Hội nghị Trung ương 8, thành lập Mặt trận Việt Minh và Bác Hồ ra báo Việt Nam Độc lập. Đồng chí Võ Nguyên Giáp đã được phân công viết các bài báo trên Việt Nam Độc lập. Sau khi được Bác Hồ duyệt bài, đồng chí Võ Nguyên Giáp đã thấm nhuần được rõ yêu cầu viết báo của Bác: Ngắn gọn, dễ hiểu, súc tích, thiết thực! 


 Tháng 12/1944, Bác Hồ giao cho đồng chí Võ Nguyên Giáp thành lập đội quân chủ lực đầu tiên: Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân. Tờ báo của Đội mang tên “Tiếng súng reo”. Khi thống nhất các lực lượng vũ trang của Đảng thành Quân giải phóng Việt Nam, đồng chí Võ Nguyên Giáp đã thành lập báo Quân giải phóng. 


Tháng 6/1945, khi thành lập Khu giải phóng Việt Bắc, Võ Nguyên Giáp được cử làm Thường trực Ủy ban giải phóng, ông đã ra báo “Nước Nam mới”. Tờ báo phát hành được 7 số thì Cách mạng tháng Tám thành công.


 Nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa thành lập, đồng chí Võ Nguyên Giáp được phân công nhiều việc quan trọng, công tác vô cùng bận rộn nhưng ông vẫn viết bài cho các báo: Cờ Giải phóng, Cứu quốc, Sao vàng. 


Bước vào hai cuộc kháng chiến của dân tộc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở cương vị Tổng Chỉ huy, Tổng Chính ủy rồi Tổng Tư lệnh, Bí thư Quân ủy Trung ương nhưng ông vẫn thường xuyên viết bài cho các báo của Đảng, của Mặt trận, của các đoàn thể và luôn quan tâm đặc biệt đến hoạt động báo chí, xuất bản trong lực lượng vũ trang nhân dân, luôn coi báo chí là một “vũ khí sắc bén” trong cuộc đấu tranh cách mạng dân tộc. 


Liên Phương (chinhphu.vn)



Đại tướng làm báo

Friday, October 4, 2013

Đừng coi thường ”tham nhũng vặt”!

Ngày 1-10, Tổ chức Minh bạch quốc tế – một tổ chức xã hội dân sự toàn cầu về chống tham nhũng – công bố bản báo cáo tham nhũng trong giáo dục dày 442 trang với các phân tích và khuyến nghị của 70 chuyên gia và hơn 50 quốc gia trên thế giới. Theo báo cáo này, Việt Nam có tỷ lệ 49% người dân đánh giá “giáo dục có tham nhũng hoặc tham nhũng cao”.

Lý do chính khiến ngành giáo dục có nguy cơ tham nhũng cao là nguồn lực lớn được phân bổ thông qua các cấp hành chính rườm rà, nhiều cấp, trong khi sự giám sát lại không đầy đủ.


Mặt khác, do giáo dục mang tính chất quyết định tương lai của con cái nên các bậc cha mẹ thường dễ dàng bị lôi kéo vào trào lưu chạy đua với mong muốn cho con cái cơ hội học hành tốt nhất. Chính trong tâm thế ấy đã khiến các bậc phụ huynh không nhận thức được, hoặc cố tình làm ngơ trước những hành vi bất hợp pháp.


Có thể nói, tham nhũng trong giáo dục đang cản trở nghiêm trọng đối với giáo dục chất lượng cao cũng như sự phát triển kinh tế – xã hội, hủy hoại uy tín của ngành giáo dục ở nhiều quốc gia. Những hành vi tham nhũng làm xói mòn chất lượng giáo dục, gây ra nhiều hậu quả nguy hại, làm giảm đi cơ hội tiếp cận giáo dục của một bộ phận người dân, ảnh hưởng đến chất lượng nguồn nhân lực, gia tăng gánh nặng lên các doanh nghiệp và xã hội, ảnh hưởng sự phát triển của đất nước.


Tuy nhiên, trong khi mức độ tham nhũng trong giáo dục đang ngày càng mạnh mẽ hơn thì ở Việt Nam lâu nay chúng ta lại chỉ gọi hành vi này với một “khái niệm” khá khiêm tốn là: “Tham nhũng vặt”. Có thể chính từ tâm lý chỉ là chuyện “vặt” đó đang khiến cho tình trạng thêm nghiêm trọng, khi mà sự vặt vãnh đã không chỉ còn đơn giản là nhận quà cáp mỗi dịp lễ nghi, hay lạm thu đầu năm học, mà nó đang còn nổi cộm thêm nhiều vấn đề phức tạp như mua bằng giả, mua bán điểm, mua bằng cấp, chứng chỉ, chạy trường, chạy lớp… Những khoản tham nhũng mà nhiều người cho là “vặt vãnh” vì giá trị vật chất một lần không lớn. Thế nhưng thiệt hại vô hình do nó gây ra thì lại vô cùng lớn. Nó không chỉ tạo sự bất bình đẳng xã hội mà còn đưa vào xã hội những sản phẩm “lỗi”, những “mặt hàng” rởm là những luận án vô bổ, những kỹ sư, cử nhân “rỗng tuếch”. Điều này sẽ để lại những hệ lụy vô cùng xấu về sau với xã hội. 


Dẫu rằng, thời gian qua ngành giáo dục cũng đã có những nỗ lực để thay đổi thực trạng này với những điều chỉnh liên tục quy định về các vấn đề như dạy thêm, tiền trường đầu năm, tuyển sinh trái tuyến… Song phải nhấn mạnh rằng, khi mà sự phi lý đang được xã hội mặc nhiên thừa nhận thì sẽ thật khó có thể loại bỏ tham nhũng trong lĩnh vực giáo dục.


Chính vì thế, để giải quyết tốt hơn thực trạng này cần bắt đầu từ thái độ ứng xử, nhận thức của xã hội. Nếu chỉ coi những hành vi tiêu cực là “tham nhũng vặt” thì các bậc cha mẹ học sinh dù có biết là sai trái, nhưng trước cái lợi của con em họ sẵn sàng chấp nhận. Thực tế là mọi người đang vẫn làm như vậy…!


Nữ Quỳnh


Đừng coi thường ”tham nhũng vặt”!

Giả danh tổng biên tập, 'dọa nạt' chủ tịch xã

Nhận là phóng viên, tổng biên tập của một tờ báo giáo dục, Thuyết đến gặp chủ tịch xã “dọa” vị này ký hợp đồng quảng cáo. 


Ngày 3/10, Công an huyện Hoài Đức (Hà Nội) cho biết, cơ quan này đang tạm giữ hình sự Nguyễn Văn Thuyết (32 tuổi, ở xã Lê Hồ, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam) để điều tra về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.


Nguyễn Văn Thuyết.

Nguyễn Văn Thuyết.


Thuyết là kẻ bị tình nghi về việc đã giả danh phóng viên, “đòi” UBND xã Vân Côn, huyện Hoài Đức ký “hợp đồng tuyên truyền quảng cáo” để chiếm đoạt tài sản.


Theo điều tra ban đầu, ngày 18/9, lãnh đạo UBND xã Vân Côn (huyện Hoài Đức) nhận được điện thoại của một người tự xưng là tổng biên tập một tờ báo thuộc ngành giáo dục có trụ sở ở Hà Nội.


Qua điện thoại, người này đề nghị xã làm hợp đồng quảng cáo “tuyên truyền nhiệm vụ giáo dục tại địa phương”. Sau một số lần liên hệ, đại diện UBND xã Vân Côn đã đồng ý hẹn gặp.


Ít ngày sau, Nguyễn Văn Thuyết đã đến, tự xưng là cán bộ làm việc tại tờ báo kia. Thuyết đưa ra công văn có dấu của tòa soạn cùng biểu giá quảng cáo.


Đại diện ủy ban đã chọn “hợp đồng tuyên truyền” giá 2,5 triệu đồng nhưng Thuyết lại nài ép xã ký hợp đồng 7,5 triệu đồng.


Trước kinh phí này, UBND xã từ chối, Thuyết lại yêu cầu ký hợp đồng “Gửi lời chúc trên báo nhân ngày 20/11” với giá 2 triệu đồng.


Nghi ngờ trước hành vi của “phóng viên”, cán bộ UBND xã đã yêu cầu Thuyết xuất trình CMND và giấy giới thiệu. Thuyết ấp úng nói rằng có giấy tờ nhưng đã bị hỏng. Lãnh đạo UBND xã đã thông báo cho Công an huyện Hoài Đức để mời người này về trụ sở làm rõ.


Tại đây, Thuyết thừa nhận hành vi giả danh phóng viên. Hắn nói mình vốn là người không có nghề nghiệp ổn định, được một người cùng thôn dạy cách “làm việc” với các cơ quan, tổ chức để mời làm hợp đồng quảng cáo kiếm tiền.


Qua khám xét, công an Hoài Đức còn thu giữ được của Thuyết 7 cuốn danh bạ điện thoại cơ quan, lãnh đạo, cán bộ các tỉnh, thành phố khu vực phía Bắc.


Cơ quan CSĐT đề nghị ai là bị hại của Nguyễn Văn Thuyết, hãy liên hệ với Công an huyện Hoài Đức theo SĐT: 04.3366.4502 để giải quyết.


Theo Nguyễn Dũng
VTC News



Giả danh tổng biên tập, 'dọa nạt' chủ tịch xã