Saturday, August 31, 2013

Một dạng tham nhũng

Trong tuần, dư luận xôn xao vì chuyện giám đốc và các chức danh chủ chốt của một số doanh nghiệp công ích tại TP Hồ Chí Minh (Công ty một thành viên Thoát nước đô thị, Công ty một thành viên Chiếu sáng công cộng, Công ty một thành viên Công trình giao thông và Công ty một thành viên Công viên cây xanh) nhận mức lương ngất trời, cao nhất tới 2,6 tỷ đồng/năm. 


Mức lương của các “sếp” ở những công ty nói trên “khủng” đến mức mà Chủ tịch UBND TP Hồ Chí Minh cũng phải thảng thốt: “Tôi cũng choáng!”. Dĩ nhiên cả dư luận cùng choáng. Còn những người công nhân dưới quyền của các sếp này thì ngậm ngùi: “Mấy ổng đâu biết mùi của nước cống là thế nào đâu, sao lại “ăn” lương khiếp thế?”.


Nhận lương cao nếu đi kèm với hiệu quả công việc cao cũng là chuyện bình thường. Nhưng ở đây cả mấy trường hợp các “sếp” nhận lương hàng tỷ đồng mỗi năm lại đều là các công ty công ích, hiệu quả công việc không dễ đánh giá và việc chi trả lương phải tuân thủ theo các quy định chung của nhà nước. 


Sai phạm đã rõ, nhưng xử lý ra sao xem ra còn nhiều chuyện phải bàn. Thực tế, có không ít vị lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước trong quá trình thi hành công vụ có sai sót (cố ý hoặc vô ý) gây thiệt hại cho tập thể, thất thoát tài sản công hoặc có hành vi bòn rút công quỹ bằng cách này hay cách khác, đã phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Đó có thể là hành vi cố ý làm trái gây hậu quả nghiêm trọng, đó cũng có thể là hành vi tham ô, tham nhũng, tuy nhiên trong một số vụ việc giá trị tài sản thất thoát, bị bòn rút còn thấp hơn nhiều so với số lương “khủng” vượt mức của các trường hợp nói trên.


Theo phản ánh của dư luận thì mức lương 2,6 tỷ đồng/năm của Giám đốc Công ty TNHH MTV Thoát nước đô thị cao gấp 41 lần lương của người lao động mùa vụ (bình quân 5,43 triệu đồng/tháng), và nếu tính theo ngày thì trung bình sếp này nhận tới 8,3 triệu đồng cho mỗi “8 giờ vàng ngọc”. Sự chênh lệch khủng khiếp này cũng chính là lời khẳng định cho mức độ nghiêm trọng của việc chi trả lương sai nói trên, họ đã cố ý không thực hiện đúng các quy định của Nhà nước, và ở đây mục đích là vụ lợi cá nhân, bòn rút tiền ngân sách – tức là tiền của nhân dân! Đây chắc chắn là một dạng hành vi tham nhũng điển hình, cần có biện pháp xử lý cứng rắn theo quy định của pháp luật. Vấn đề bây giờ không chỉ là truy thu số tiền chi không đúng quy định, cũng không thể chỉ là đương sự nói lời xin lỗi hay cấp có thẩm quyền thi hành kỷ luật công vụ, mà cần thiết phải xem xét truy tố những người cố ý làm trái quy định của Nhà nước để trục lợi một cách hệ thống và kéo dài. 


Vụ việc đã gây bức xúc cao độ trong dư luận, đồng thời nó còn hé lộ thêm một thực tế khác về việc quản lý tài chính trong các doanh nghiệp nhà nước đang bị buông lỏng. Vì thế cần có cơ quan thanh tra, kiểm toán vào cuộc để làm rõ các vấn đề sai phạm, những ai phải chịu trách nhiệm. Nếu không hành động quyết liệt, không đưa ra ngay những giải pháp xử lý thì đây sẽ là cơ hội cho tham nhũng, cơ hội cho những quan tham khác “chưa bị lộ” có cơ hội bòn rút tiền công quỹ, tiền đóng thuế của nhân dân.


Nữ Quỳnh


Một dạng tham nhũng

Friday, August 30, 2013

Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son nói về Nghị định 72

“Điều quan trọng là cộng đồng người sử dụng Internet tại Việt Nam cần nâng cao trình độ, nhận thức để nhận biết và tránh bị lợi dụng, bị lừa đảo bởi những hành vi mạo danh trên môi trường Internet, đặc biệt là đối với các trang tin mạo danh có xuất xứ từ nước ngoài”.


 



Cuộc trao đổi dưới đây của Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son sẽ lý giải về những quy định trong Nghị định số 72/2013/NĐ-CP để các tổ chức, cá nhân hiểu rõ hơn khi khi Nghị định này bắt đầu có hiệu lực từ đầu tháng 9 tới.


Trong một cuộc họp báo mới đây, Bộ Thông tin và Truyền thông cho biết Nghị định 72 sẽ xử lý nghiêm minh các trang tin mạo danh. Vậy việc xử lý cụ thể sẽ được tiến hành như thế nào vì thực tế có nhiều các trang tin mạo danh nhưng lại xuất phát từ nước ngoài, thưa Bộ trưởng?


Trước hết cần phải thấy hành vi mạo danh một cá nhân hay tổ chức nào đó đều là việc làm sai trái, kể cả trên môi trường mạng và cần phải được xem xét, xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật.  


Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son

Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Nguyễn Bắc Son


Trong thực tiễn thời gian qua, một số tổ chức, cá nhân đã lợi dụng môi trường mở của Internet để phục vụ cho các ý đồ xấu. Một số trang tin mạo danh không dừng lại ở mức gây hại cho một vài cá nhân mà còn có biểu hiện cố tình tung tin thất thiệt làm nhiễu loạn thông tin về tài chính, tiền tệ ảnh hưởng đến nền kinh tế, hoặc gây thông tin chia rẽ ảnh hưởng đến khối đại đoàn kết toàn dân tộc, gây mất đoàn kết nội bộ…


Chính vì vậy, điểm e, khoản 1, điều 5 của Nghị định 72 đã quy định rất rõ việc cấm “Giả mạo tổ chức, cá nhân và phát tán thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật xâm hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”.


Đây là bước đi cụ thể trong việc đấu tranh, ngăn chặn những hiện tượng tiêu cực đang nẩy sinh trên môi trường mạng.


Mọi hành vi giả mạo, mạo danh dù được thực hiện trong môi trường ảo trên Internet vẫn sẽ để lại các bằng chứng, dấu vết… và các cơ quan chức năng của Việt Nam hoàn toàn có thể truy tìm ra thủ phạm để xử lý nghiêm theo quy định.


Với trường hợp các hành vi mạo danh được thực hiện trên các tên miền, máy chủ đặt ở nước ngoài tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng, các cơ quan chức năng của Việt Nam dựa trên cơ sở hợp tác, điều ước quốc tế về phòng chống tội phạm mạng, sự phối hợp giữa các đơn vị cảnh sát quốc tế (Interpol), các tổ chức ứng cứu sự cố máy tính khẩn cấp (CERT) vẫn có thể phối hợp với các cơ quan chức năng tại các quốc gia có các máy chủ và tên miền đó để truy tìm ra thủ phạm và xem xét xử lý.


Tuy nhiên có một số trường hợp do có sự khác biệt nhất định trong khuôn khổ pháp lý của các nước đối với việc quản lý hoạt động trên Internet nên là một thách thức trong việc phối hợp, hợp tác để ngăn chặn, xử lý các hiện tượng tiêu cực xuyên quốc gia trên môi trường mạng hiện nay.


Chính vì vậy, điều quan trọng là cộng đồng người sử dụng Internet tại Việt Nam cũng cần nâng cao trình độ, nhận thức để nhận biết và tránh bị lợi dụng, bị lừa đảo bởi những hành vi mạo danh trên môi trường Internet, đặc biệt là đối với các trang tin mạo danh có xuất xứ từ nước ngoài nhằm mục đích xuyên tạc sự thật, chống phá chế độ và xâm hại lợi ích của đất nước, dân tộc Việt Nam.


Càng gần đến ngày Nghị định có hiệu lực thì mối quan tâm của người dân càng tăng lên, họ rất muốn biết Nghị định này sẽ có những điểm tích cực cụ thể nào để thực sự làm trong lành lại môi trường Internet. Bộ trưởng có thể cho biết một vài điểm tích cực, mới mẻ từ Nghị định này?


Chúng ta đều biết, mọi quốc gia trên thế giới đều rất quan tâm, tôn trọng tự do ngôn luận, đều có những quy định để bảo vệ quyền tự do ngôn luận của con người. Nhưng không một quốc gia nào coi quyền tự do ngôn luận là vô hạn mà luôn đặt trong khuôn khổ luật pháp. Tự do ngôn luận được bảo vệ khi nó không xâm phạm lợi ích hợp pháp, chính đáng của quốc gia, của cộng đồng.


Chính vì vậy, để góp phần không ngừng hoàn thiện hành lang pháp lý quản lý mọi lĩnh vực hoạt động của xã hội, ngày 15/7/2013, Chính phủ đã ký quyết định để ban hành Nghị định số 72/2013/NĐ-CP về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng. Nghị định này thay thế Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28/8/2008 về quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử.


Nghị định 72 gồm 6 chương, 46 điều quy định chi tiết về dịch vụ Internet, tài nguyên Internet; nguyên tắc quản lý, cung cấp, sử dụng thông tin trên mạng; quản lý việc thiết lập trang thông tin điện tử tổng hợp, mạng xã hội; việc cung cấp dịch vụ nội dung thông tin trên mạng viễn thông di động; việc cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử và bảo đảm an toàn thông tin và an ninh thông tin trên mạng.


Riêng về quản lý thông tin trên Internet, Nghị định 72 đã bám sát nguyên tắc phát triển đi đôi với quản lý, cụ thể:


Tiếp tục cho phép các hoạt động cung cấp, tìm kiếm, trao đổi, chia sẻ thông tin trên mạng, phát triển các loại hình thông tin trên mạng như trang thông tin điện tử tổng hợp, mạng xã hội; đồng thời quy định rõ điều kiện, thủ tục đăng ký cung cấp dịch vụ, thiết lập các loại hình thông tin trên mạng.


Quản lý việc cung cấp thông tin công cộng qua biên giới trên cơ sở đảm bảo đúng quy định của pháp luật Việt Nam, thông lệ quốc tế và các điều ước quốc tế mà Việt Nam tham gia.


Quy định về quyền và trách nhiệm của các tổ chức đối với việc cung cấp, sử dụng thông tin trên mạng và các biện pháp tăng cường nhằm bảo vệ người sử dụng Internet, sử dụng thông tin trên mạng.


Nghị định 72 cũng đưa ra những biện pháp nhằm nâng cao hiệu quả trong việc quản lý trò chơi điện tử trên mạng, cụ thể là:


Quản lý các loại trò chơi điện tử thông qua các biện pháp cấp phép, phê duyệt nội dung, kịch bản, đăng ký và thông báo cung cấp trò chơi điện tử theo hướng tạo điều kiện cho các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử phù hợp với các quy định hiện hành, đồng thời bảo vệ quyền lợi của người chơi.


Phân loại trò chơi theo phương thức cung cấp và sử dụng dịch vụ theo độ tuổi nhằm giúp người chơi chọn lựa trò chơi điện tử phù hợp với lứa tuổi và tạo điều kiện cho các bậc cha mẹ có thể biết, chọn lựa hoặc giám sát con em mình để tránh được những tác động tiêu cực của trò chơi điện tử.


Quản lý các điểm cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử công cộng trên cơ sở quy định cụ thể các điều kiện hoạt động, kiểm tra và cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện hoạt động điểm cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử công cộng.


Vậy điểm mới nhất của Nghị định 72 chuẩn bị có hiệu lực từ tháng 9 tới đây là gì, thưa Bộ trưởng?


Một điểm rất mới của Nghị định 72 là các quy định về quản lý an toàn thông tin và an ninh thông tin. Các giải pháp đưa ra trong Nghị định nhằm tăng cường và nâng cao hiệu quả bảo đảm an toàn thông tin và an ninh thông tin, bao gồm:


Phân biệt khái niệm về an toàn thông tin và an ninh thông tin, theo đó “an toàn thông tin” là việc quản lý hình thức của thông tin, “bảo vệ thông tin và các hệ thống thông tin tránh bị truy nhập, sử dụng, tiết lộ, gián đoạn, sửa đổi nhằm đảm bảo tính nguyên vẹn, tính bảo mật và tính khả dụng của thông tin”.


Còn “an ninh thông tin” là việc quản lý nội dung thông tin, “bảo đảm tính hợp pháp của thông tin thông qua việc kiểm tra, giám sát, ngăn chặn, loại bỏ việc lưu trữ, truyền đưa, cung cấp và sử dụng các thông tin có nội dung gây phương hại đến an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, lợi ích của công dân và các thông tin có nội dung vi phạm pháp luật khác”.


Quy định cụ thể quyền và trách nhiệm quản lý nhà nước về an toàn thông tin, an ninh thông tin của Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Công an và các bộ ngành khác có liên quan; quyền và nghĩa vụ của các doanh nghiệp viễn thông, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ Internet, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ thông tin công cộng trên mạng.


Trong thời gian tới Bộ Thông tin và Truyền thông sẽ tiếp tục phối hợp với các Bộ, ngành liên quan ban hành các văn bản hướng dẫn thi hành Nghị định quan trọng này.


Xin cảm ơn Bộ trưởng!




Nguyễn Dũng (Infonet)




Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son nói về Nghị định 72

Wednesday, August 28, 2013

Nợ xấu đáng lo

Dữ liệu cập nhật mới nhất cho thấy nợ xấu của các tổ chức tín dụng đã giảm tháng thứ hai liên tiếp. Song, tính chung cả nửa đầu năm 2013, so với cuối năm 2012, thì nợ xấu vẫn tăng khá mạnh. 


Trên thực tế, từ đầu năm 2012, vấn đề xử lý nợ xấu trong ngân hàng đã bắt đầu được đưa ra, nhiều phương án được tính đến và một trong những động thái mới nhất là việc ra đời của công ty mua bán nợ xấu. Tuy vậy, đến nay tình hình dường như vẫn chưa có chuyển biến đáng kể. Nợ xấu đang trở thành gánh nặng, là mối lo ngại với cả nền kinh tế. 


Có một điều đang khiến dư luận đặc biệt quan tâm chính là con số “thực” trong các báo cáo về nợ xấu. Nhìn vào sổ sách của các ngân hàng thì hầu như nợ xấu đều trong “ngưỡng cho phép”. Nhưng nhiều chuyên gia nghi ngờ các tổ chức tín dụng đã cố tình “làm đẹp” sổ sách. Để giảm “nợ xấu”, nhiều ngân hàng tìm cách đưa tỷ lệ nợ xấu xuống mức thấp (dưới 3%). Họ có thể áp dụng nhiều cách như hỗ trợ giải ngân cho khách hàng để đảo nợ, thực hiện giải ngân lòng vòng giữa các ngân hàng hoặc mua chéo nợ của nhau… Và thực tế là, nếu các khoản nợ xấu vẫn trong mức an toàn thì chắc hẳn sẽ chưa cần đến sự ra đời của công ty mua bán nợ xấu với số vốn không nhỏ.


Các ngân hàng cũng chẳng muốn bán nợ vì không ai muốn “vạch áo cho người xem lưng”, bán nợ rồi mà vẫn phải trích lập quỹ dự phòng rủi ro, mất cả quyền xử lý trong khi nếu sau 5 năm không xử lý hết nợ xấu thì họ vẫn phải nhận lại số nợ đã bán.


Ai cũng biết nợ xấu cao thì hệ lụy sẽ như thế nào. Đây cũng chính là điều khiến các ngân hàng sẵn sàng tìm mọi cách, thậm chí cả giấu nợ xấu. Nhưng cái “lợi” trước mắt của ngân hàng lại trở thành cái “hại” với hệ thống tài chính cũng như với nền kinh tế. Nó chẳng những không phản ánh đúng thực trạng của hệ thống ngân hàng mà còn ảnh hưởng đến nguồn cung vốn cho cả nền kinh tế. 


Rõ ràng, yêu cầu giải quyết bài toán nợ xấu đang đặt ra rất cấp bách. Khi tình hình nợ xấu được cải thiện sẽ góp phần làm lành mạnh nền tài chính nước nhà, phá băng tín dụng, giải quyết khó khăn cho doanh nghiệp, kích thích được sự tăng trưởng của nền kinh tế. Tất nhiên, để nhiệm vụ này hoàn thành, điều kiện tiên quyết vẫn phụ thuộc vào chính thái độ của các ngân hàng.


Vấn đề đặt ra là cần phải có sự minh bạch. Các ngân hàng phải nhìn nhận đúng tác động của các khoản nợ xấu, xác định đúng trạng thái nợ để từ đó có giải pháp xử lý tích cực, tái cơ cấu nợ một cách hiệu quả nhất. Hiện nay, rất nhiều khoản nợ xấu được bảo đảm bằng bất động sản, trong khi thị trường bất động sản lại đang rơi vào trầm lắng. Hơn thế, bảo đảm nợ bằng tài sản cũng đồng nghĩa là chấp nhận sự giảm dần giá trị theo thời gian và thị trường. Như vậy thì chính giá trị của khoản nợ xấu cũng giảm theo, trong khi rủi ro ngày càng tăng cao, chi phí xử lý ngày càng lớn. Chịu thiệt đầu tiên sẽ chính là ngân hàng.


Nữ Quỳnh



Nợ xấu đáng lo

Tuesday, August 27, 2013

Test Post from Ngh� Báo - Thư ký của th�i �ại

Test Post from Nghề Báo - Thư ký của thời đại http://nghebao.com/nb

Phóng viên thả ngực trần khi phỏng vấn

Thị trưởng một thành phố ở Canada được phen sửng sốt khi nữ phóng viên đang phỏng vấn ông về vấn đề nữ quyền bất ngờ cởi phăng áo, thả rông bộ ngực trần. 


 Theo Telegraph, trong cuộc phỏng vấn ông Walter Gray, thị trưởng thành phố Kelowna, bang  British Columbia, nữ phóng viên Lori Welbourne bất ngờ yêu cầu ông này cầm hộ mic, rồi cởi chiếc áo yếm buộc cổ và hỏi ông nghĩ gì về việc phụ nữ thả ngực trần ở nơi công cộng. 

Ông Gray sửng sốt hỏi lại nữ phóng viên “Cô đang làm gì thế?”. 


Phóng viên thả ngực trần khi phỏng vấn

Phóng viên thả ngực trần khi phỏng vấn


Welbourne, dẫn chương trình đối thoại On the Rocks, bắt đầu câu chuyện về bình đẳng bằng việc kể lại trường hợp một phụ nữ ở New York cởi áo trong nhà hàng. Chủ nhà hàng nói rằng hành động của cô ta là phạm pháp, ngoại trừ trường hợp cô cởi áo trên đường phố.


Thị trưởng Gray cho rằng nếu một phụ nữ ở Kelowna có hành động tương tự, có thể một vài người sẽ điện cho cảnh sát để trình báo vụ việc là bất hợp pháp, dù luật cấm phụ nữ thả ngực trần đã bị bãi bỏ.


Dù hành động trên không vi phạm điều luật nào, theo ông Gray, việc khoe ngực nơi công cộng vẫn là không nên bởi điều này có thể gây ảnh hưởng đến những người xung quanh.


Cuộc phỏng vấn kết thúc với việc thị trưởng Gray từ chối lời mời uống rượu của nữ phóng viên Welbourne. 


Nhân Mã (Vnexpress)



Phóng viên thả ngực trần khi phỏng vấn

Monday, August 26, 2013

TP HCM: Không thông tin cho báo chí có thể bị xử lý hình sự

Cơ quan, cá nhân không cung cấp thông tin hoặc thực hiện không đúng theo Quy chế phát ngôn tùy theo tính chất, mức độ vi phạm có thể xử lý hình sự theo quy định của pháp luật.



UBND TP HCM vừa ban hành Quy chế phát ngôn quy định về chế độ phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của các cơ quan hành chính nhà nước thuộc UBND thành phố.


Theo đó, người phát ngôn (NPN) và người cung cấp thông tin cho cơ quan báo chí gồm người đứng đầu hoặc người được người đứng đầu cơ quan giao nhiệm vụ phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí thường xuyên (gọi là người phát ngôn) hoặc ủy quyền phát ngôn trong trường hợp cần thiết (gọi là người được ủy quyền phát ngôn).


Quy chế cũng quy định rõ người đứng đầu chịu trách nhiệm về việc phát ngôn và cung cấp thông tin kể cả trong trường hợp ủy quyền cho người khác.


ảnh minh hoạ (Dân trí)

ảnh minh hoạ (Dân trí)


Họ tên, chức vụ, số điện thoại và địa chỉ email của NPN phải được công bố bằng văn bản gửi Sở Thông tin và Truyền thông TP HCM, các cơ quan báo chí và phải được đăng tải trên Cổng thông tin điện tử hoặc trang tin điện tử của cơ quan theo hướng dẫn của Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông.


NPN hoặc người được ủy quyền có trách nhiệm cung cấp thông tin kịp thời, chính xác cho báo chí trong các trường hợp đột xuất, bất thường khi thấy cần thiết phải thông tin về các sự kiện, vấn đề quan trọng, có tác động lớn trên địa bàn thành phố thuộc phạm vi quản lý của cơ quan mình nhằm định hướng và cảnh báo kịp thời trong xã hội; về quan điểm và cách xử lý của thành phố, của các cơ quan hành chính nhà nước có liên quan đối với các sự kiện, vấn đề đó.


Riêng trong trường hợp xảy ra vụ việc cần có ngay thông tin ban đầu của cơ quan hành chính nhà nước thì NPN hoặc người được ủy quyền có trách nhiệm chủ động phát ngôn, cung cấp thông tin cho báo chí trong thời gian chậm nhất là một ngày, kể từ khi vụ việc xảy ra.


Quy chế phát ngôn do UBND thành phố ban hành cũng quy định cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan không thực hiện, thực hiện không đúng hoặc thực hiện không đầy đủ các quy định trong quy chế này thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật, xử lý vi phạm hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo quy định của pháp luật.


Tuy nhiên, đối với những vấn đề thuộc bí mật nhà nước; những vấn đề bí mật thuộc nguyên tắc và quy định của Đảng; những vấn đề không thuộc quyền hạn phát ngôn; hoặc các vụ án đang được điều tra hoặc chưa xét xử, người phát ngôn hoặc người được ủy quyền phát ngôn có trách nhiệm từ chối, không phát ngôn và cung cấp thông tin.


Tương tự, các vụ việc đang trong quá trình thanh tra; nghiên cứu giải quyết khiếu nại, tố cáo; những vấn đề tranh chấp, mâu thuẫn giữa các cơ quan, đơn vị nhà nước đang trong quá trình giải quyết, chưa có kết luận chính thức của người có thẩm quyền mà theo quy định không được cung cấp thông tin hay những văn bản chính sách, đề án đang trong quá trình soạn thảo mà theo quy định chưa được cấp có thẩm quyền cho phép phổ biến thì người phát ngôn hoặc được ủy quyền cũng có trách nhiệm từ chối cung cấp.


Trung Sơn (Vnexpress)




TP HCM: Không thông tin cho báo chí có thể bị xử lý hình sự

Chắc gốc sẽ bền ngọn

Có lẽ không cần bàn nhiều thì ai cũng hiểu để có một thị trường nhân lực có chất lượng, yếu tố đầu tiên xuất phát từ đào tạo. Tuy nhiên, điều đáng nói là hiện nay có nhiều sinh viên ra trường chưa đáp ứng được các tiêu chí mà nhà tuyển dụng đặt ra. 


Thực tế này chắc chắn ít người phủ nhận. Chính vì thế, việc xây dựng một đội ngũ lao động có chất lượng, đáp ứng nhu cầu thị trường đang là đòi hỏi bức xúc, nhưng cũng là vấn đề khá nan giải. Về chất lượng lao động “xuất thân” từ các trường ĐH, CĐ và dạy nghề, chúng ta đều phải thừa nhận rằng hệ thống đào tạo hiện chưa đáp ứng yêu cầu.


Nhận xét đào tạo ở nước ta hiện mang tính “học thuật cao, nhưng xa rời thực tế” chắc chắn sẽ bị một số người làm công tác giáo dục cho là phiến diện, tuy nhiên đánh giá, nhìn nhận của các nhà tuyển dụng đã khẳng định quan điểm này. Và sự thực, nếu chỉ so sánh với một số nước trong khu vực như Thái Lan hay Malaysia thì chất lượng lao động của Việt Nam cũng mới chỉ bằng 1/5 đến 2/5 (tính về hiệu suất lao động, năng lực thực tế…). Cái chính ở đây là chúng ta đang thiếu một chiến lược và một chương trình đào tạo bài bản, việc đào tạo nhân lực nói chung, đào tạo nghề nói riêng, chưa gắn với thực tiễn. Quá trình xã hội hóa giáo dục dường như cũng góp phần không nhỏ làm cho chất lượng đào tạo bị giảm sút. Điều dễ nhận thấy nhất chính là lúc này các trường ĐH, CĐ đang cố gắng giành giật sinh viên, bất chấp khả năng, kiến thức của người được tuyển như thế nào. Nói cách khác, đó là sự “vơ bèo, vạt tép”, miễn sao cho đủ chỉ tiêu, đủ để không… lỗ vốn. Với tư duy như vậy, chắc chắn những người tổ chức đào tạo sẽ không thể hoàn thành trách nhiệm với hiệu quả cao nhất công tác đào tạo nguồn nhân lực.


Trong đào tạo nói chung, đào tạo nghề nói riêng, phải nhìn thấy trước được nhu cầu xã hội, tức là thấy trước được tương lai của thị trường, dự đoán được nền kinh tế sẽ như thế nào, cần lao động ra sao… để từ đó xây dựng được chiến lược đào tạo gắn với nhu cầu thực tế. Một khi chính sách đầu vào tốt, chắc chắn sản phẩm đầu ra sẽ có chất lượng. Nói cách khác, chắc gốc sẽ bền ngọn, “đầu vào” có chuẩn thì “đầu ra” mới đáp ứng được yêu cầu.


 


Tuấn Kiệt



Chắc gốc sẽ bền ngọn