Wednesday, February 13, 2013

UNESCO kỷ niệm Ngày phát thanh thế giới

Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa LHQ – UNESCO vừa chính thức bắt đầu các hoạt động kỷ niệm Ngày phát thanh quốc tế 13/2.

Trong thông điệp gửi mọi người dân trên thế giới, Tổng giám đốc UNESCO Irina Bokova nhấn mạnh phát thanh vẫn là phương tiện truyền thông đến được với đông đảo công chúng, hơn cả internet và truyền hình.

Bà Bokova cho hay trong thời đại của nhiều phương tiện truyền thông mới, phát thanh vẫn là phương tiện có thể truyền tải mọi thông điệp đến với mọi  người ở mọi nơi vào mọi lúc. Phát thanh cũng tạo diễn đàn để thảo luận mọi vấn đề của quốc tế, nước sở tại, địa phương; tạo tiếng nói cho người ít tiếng nói trong xã hội, người nghèo, dân tộc thiếu sổ, phụ nữ. Phát thanh giúp cải thiện tình trạng mù chữ, cứu người trong thiên tai. Phát thanh là kênh để học hỏi và chia sẻ. Đó là lý do chúng ta cần khuyến khích phát thanh tạo những cầu nối mới cho sự tôn trọng và  hiểu biết lẫn nhau giữa con người. Chúng ta đang sống trong thế kỷ của kỹ thuật số, nhưng phát thanh vẫn là một sức mạnh để bảo vệ hòa bình và phát triển bền vững trên thế giới.

Các hoạt động kỷ niệm tại trụ sở UNESCO ở thủ đô Paris (Pháp) nhằm tôn vinh những giá trị của phát thanh, đồng thời thúc đẩy sự hợp tác giữa các đài phát thanh trên toàn thế giới.

Cùng với các hoạt động kỷ niệm tại trụ sở UNESCO, các đài phát thanh nhiều nước, cả quốc gia và địa phương, đều có những hoạt động sôi nổi kỷ niệm Ngày phát thanh thế giới 13/2./.

Ngày Phát thanh thế giới khởi nguồn do sáng kiến của Viện Phát thanh Tây Ban Nha, được sự ủng hộ của gần 50 tổ chức phát thanh quốc gia và quốc tế lớn, bao gồm Hiệp hội Phát thanh Truyền hình châu Á (ABU) mà Việt Nam là một sáng lập viên.

Từ năm 2011, lãnh đạo UNESCO đã nghiên cứu phương án khả thi. Qua thăm dò, sáng kiến này được 91% các tổ chức phát thanh toàn thế giới ủng hộ.

Sau cuộc tranh luận vô cùng sôi nổi vào ngày 29/9/2011 giữa các thành viên của Ban Chấp hành UNESCO, ngày 13/2, ngày đầu tiên phát sóng chương trình phát thanh của Liên Hiệp Quốc vào năm 1946, đã được lựa chọn là Ngày Phát thanh thế giới.

Phiên họp thứ 36 Đại hội đồng UNESCO (bắt đầu từ ngày 28/10/2011) công bố Ngày Phát thanh thế giới là ngày 13/2.

Vũ Anh (Báo ĐT Chính phủ)


UNESCO kỷ niệm Ngày phát thanh thế giới

Tuesday, February 12, 2013

Khai xuân đọc báo vỉa hè

Trời lất phất mưa cùng cái không khí se se lạnh của mấy ngày Tết cũng chẳng làm giảm đi hứng thú của những người thích đọc báo vỉa hè.

Với nhiều người, đó là một thói quen tồn tại từ thời bao cấp khi những bảng tin vỉa hè còn rất được ưa chuộng. Còn với nhiều người khác, chỉ đơn giản là đi ngang qua, thấy và dừng lại đọc để cảm nhận được sự chậm rãi của cuộc sống trong mấy ngày Tết mà thôi.

Cd

Bác Nguyễn Đăng Phúc (Đường Thành, Hà Nội) vừa chỉnh lại gọng kính, mắt vẫn dán vào mấy tờ báo trên tường, nói: “Nhà tôi ở ngay đây nên buổi sáng đi dạo về ngang qua Báo Lao Động vẫn thường dừng lại đọc báo ở bảng tin treo trước cửa tờ báo. Có khi đọc một mình, cũng có khi cùng đọc với mấy ông hàng xóm rồi đứng bàn luận chuyện thời sự, chuyện trên trời dưới biển, cũng vui lắm”.

Còn với anh Hùng (Hàng Bồ, Hà Nội) thì chỉ đơn giản là cùng cả nhà đi chúc Tết về, ngang qua thấy mấy tờ báo thì dừng lại đọc mà thôi. “Mấy hôm Tết bận quá chẳng có thời gian đọc báo, sáng hôm nay vừa đi chúc Tết về, cảm thấy thảnh thơi hơn, nhân tiện lại thấy mấy bài viết đầu xuân nên mình dừng lại đọc một chút” – anh Hùng chia sẻ. 

 

Linh Trần (Lao động)


Khai xuân đọc báo vỉa hè

Monday, February 11, 2013

Tình đẹp như mơ của nữ giảng viên báo chí nghị lực

Biết người yêu bị ung thư đã sang giai đoạn di căn nhưng Aaron (tên tiếng Việt là An Bình) vẫn quyết định tổ chức lễ cưới. 5 ngày sau khi cưới chàng trai Úc theo vợ vào Bệnh viện K chăm vợ…

Giông bão, hoa hồng và yêu thương

Khánh Thương cái tên đọc lên nghe gần gũi, trìu mến nhưng cũng đầy những éo le với cuộc đời của nữ giảng viên trẻ. Mẹ kể “Thương được sinh ra ở trạm y tế xã trong một buổi sáng mùa hè đầy mưa giông và bão tố…” 

Khánh Thương hạnh phúc bên chồng. (Ảnh do nhân vật cung cấp).

Khánh Thương hạnh phúc bên chồng.
(Ảnh do nhân vật cung cấp).

 Nhà nghèo lại đông anh em, hành trang vào giảng đường Trường ĐH Khoa học xã hội Nhân văn Hà Nội của cô nữ sinh Khánh Thương chỉ là 1 tháng tiền học và 1 tháng tiền ăn. Mẹ nói “với con gái nếu con theo ngành báo chí không chọn sư phạm thì con sẽ gặp nhiều khó khăn và thách thức trong những ngày sắp tới”


Nhưng dù vậy, Thương đã dũng cảm theo đuổi ngành học mình yêu thích.

Thương còn nhớ buổi đón tân sinh viên năm 2000, nhớ cái rụt rè khi giơ tay lên hỏi đại diện nhà trường: “Nếu bây giờ em thôi học, trường có trả lại học phí cho em không?” Cả hội trường cười lớn, chỉ có cô sinh viên nhỏ mặt đỏ bừng với niềm lo lắng, hoang mang được dấu kín. 

Để có tiền lo ăn học, Khánh Thương từng bị lừa bởi những công ty ma rồi khi túng bấn, cô sinh viên “không còn đường nào khác” đã đi hiến máu nhân đạo với mục đích để lấy 70.000 đồng tiền bồi dưỡng trang trải cuộc sống. 

Sau này với công việc gia sư tạm đủ cho sinh hoạt, Thương bắt đầu lao vào tình nguyện. Đầu tiên là việc dạy học miễn phí cho học sinh khuyết tật của trường Nguyễn Đình Chiểu, tham gia các nhóm từ thiện quyên góp vì học sinh nghèo, bệnh nhân ung thư, bệnh nhân nhiễm HIV… 

Năm 2006, sau khi tốt nghiệp ra trường, Thương đã đứng lên sáng lập là nhóm từ thiện “Vòng tay yêu thương” (Free Hugs Group – FHG) với nhiều chương trình ý nghĩa xuyên suốt một thời gian dài 

Khánh Thương chụp chung với các em nhỏ miền núi huyện Sơn Dương, Tuyên Quang trong một chuyến đi tình nguyện. (Ảnh do nhân vật cung cấp).

 Năm 2007, Khánh Thương đã được chọn làm đại diện cho thanh niên Việt Nam dự Hội nghị Quốc tế về văn hóa châu Á và châu Âu tại Malaysia; tham dự Hội nghị Quốc tế “Thanh niên với các chính sách phát triển quốc gia” tại Campuchia (năm 2008). 


Nhận được học bổng sang Australia theo học thạc sĩ tại Sydney – Khánh Thương tham gia vào các hoạt động gây quỹ cho các tổ chức phòng chống ung thư tại Australia và được Hội đồng Ung thư nước này tuyên dương là trưởng nhóm xuất sắc trong các chiến dịch gây quỹ phòng chống, nghiên cứu ung thư như 
“Daffodilday” (Ngày hoa Thủy tiên vàng) và “Pink Ribbon Day” (Ngày Ruy băng hồng).

 Cái chết treo cao và hạnh phúc tràn đầy 

Gần 10 năm làm tình nguyện và đã không ít lần khóc trước những số phận bệnh nhân ung thư, HIV… chẳng bao giờ ngờ được rằng, có một ngày, Thương trở thành một trong số họ. 

Ngày ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10/2012, chị được chẩn đoán mình bị ung thư vú giai đoạn 2. Giữa tháng 11/2012, chị sang Úc để được phẫu thuật. Tuy nhiên, tin xấu lại đến với Thương đúng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11/2012, chị được bác sĩ cho biết, ung thư đã di căn vào xương, chị sẽ không được chữa khỏi và… chỉ có thể duy trì sự sống trong một thời gian nhất định. 

Khánh Thương: “Dù đời bao khó khăn tôi vẫn luôn mỉm cười”. (Ảnh do nhân vật cung cấp).

  “Mình vẫn nói với Aaron rằng, nếu rơi vào tình cảnh của anh chắc nhiều người sẽ quyết định ra đi”. Aaron (chồng Thương) chỉ cười. Anh nói nếu ai đó ra đi cũng là bình thường vì tình yêu của họ chưa đủ lớn và có người chọn ở lại…cũng là lẽ bình thường bởi đơn giản đó thực sự là tình yêu”. 

Chị xúc động: “Anh biết mình mắc bệnh. Mình nói sẵn sàng để anh ra đi, mong anh hạnh phúc và không oán trách. Nhưng anh đã chọn đi cùng mình trên con đường chông gai phía trước”.

Hiện anh xin nghỉ việc ở Australia để sang Việt Nam chăm sóc chị trong trong quá trình điều trị và giúp chị hoàn thành những dự định còn dở dang.

Không có tuần trăng mật cho đôi vợ chồng trẻ. Thay vào đó là những tháng ngày vất vả ở bệnh viện K. Như bao ông chồng Việt thương vợ, Aaron chẳng ngại thức cả đêm cầm ống tiếp nước hay truyền dịch cho vợ. Vợ ốm không ăn được cơm, anh vào google tìm “cách nấu cháo” làm cho vợ ăn.

Ngày mới quen, chị từng nói thẳng với anh chị muốn chồng chị là người Việt hơn là người ngoại quốc. Chị rất e ngại những khác biệt về ngôn ngữ và văn hóa. Và điều quan trọng là sau khi kết thúc thời gian học tập tại Australia, chị muốn quay về Việt Nam sống và làm việc. Rồi còn vô vàn rào cản vô hình khác, anh có sẵn sàng chấp nhận và vượt qua được không?” – chị hỏi anh.

Nhưng rồi thời gian đã và đang trả lời cho những câu hỏi của chị. Tình yêu của anh không chỉ vượt qua những rào cản và khác biệt về văn hóa, ngôn ngữ, nó còn vượt qua cả những tai ương và đau khổ mà bất cứ ai cũng có thể gặp trong đời đó là bệnh tật và mất mát. Mỗi lần hỏi về anh chị lại cười rồi khóc. Chị biết mình là người may mắn và hạnh phúc vì có mọi người và có anh ở bên. 

“Tôi chọn cuộc sống, chọn chiến đấu!”

Bên cạnh làm giảng viên tại Khoa Báo chí và Truyền thông (Trường ĐH Khoa học xã hội Nhân văn Hà Nội) – Khánh Thương đang chạy đua với thời gian để hoàn thành những ước mong của mình.

Chị chuẩn bị cho ra mắt trang web cung cấp những kiến thức cần thiết cho người bị ung thư nói chung, ung thư vú nói riêng. Ấy là những gì chị được trải nghiệm, tích lũy và xin bản quyền tài liệu khi còn điều trị ở Australia… 

Chị cũng đang xúc tiến việc xin tài trợ để mở các xưởng may cho phụ nữ nhiễm HIV trong cả nước..

Đi qua “những ngày đau buồn, tăm tối”, Khánh Thương đang sống gấp, sống vội vì thời gian chẳng chờ chị nữa. Mỗi ngày “đồng hồ cát cuộc sống” của chị lại vơi đi chút ít. 

Hỏi chị đâu là động lực cho những cố gắng ấy, Khánh Thương chỉ cười: “Có thể đó là căn tính tự nhiên của tâm hồn tôi. Cũng có thể là sức mạnh của tình yêu thương từ những người xung quanh đã giúp tôi có một lựa chọn đúng đắn…”

“Tôi chọn cuộc sống, tôi chọn chiến đấu. Tôi không thể đầu hàng khi chưa chiến đấu” – chị nói.

 

 Văn Chung (Vietnamnet)


Tình đẹp như mơ của nữ giảng viên báo chí nghị lực

Phát thanh luôn gần gũi nhất với công chúng

Tại Pháp, phát thanh “đồng hành” khá phát triển và cũng khuyến khích thính giả tham gia vào các chương trình trên làn sóng.

Để Đài phát thanh luôn là phương tiện truyền thông gần gũi nhất với công chúng, các Đài phát thanh ngày nay (trong đó có Đài Tiếng nói Việt Nam) đang phát triển mạnh mẽ mô hình phát thanh “đồng hành”, nghĩa là khuyến khích sự tham gia của thính giả vào các chương trình trên làn sóng. 

Tại Pháp, phát thanh “đồng hành” khá phát triển và có nhiều điểm để chúng ta lưu tâm. UGC (User Generated content) nghĩa là “Người dùng tạo ra nội dung”, một khái niệm bùng nổ trên mạng Internet thời gian gần đây. Ví dụ như trên các diễn đàn, webblog, website chia sẻ video, hình ảnh, âm nhạc… Và giờ đây, phát thanh cũng phát triển nhiều theo hướng này, tức là khuyến khích thính giả tham gia vào các chương trình trên làn sóng. 

Tổng giám đốc URTI Alain Massé

Tổng giám đốc URTI Alain Massé

Tổng giám đốc Hiệp hội Phát thanh và Truyền hình quốc tế (URTI) Alain Massé đánh giá về xu hướng phát thanh “đồng hành”: “Tôi nhận thấy rằng ngày nay có xu hướng có sự đồng hành giữa thính giả với đài trên khắp thế giới, mà chúng tôi gọi là những “công dân – phóng viên”. Rõ ràng rằng thính giả có thể tham gia thoải mái vào khoảng không gian rộng rãi trên sóng phát thanh, và chính họ có thể trở thành một người phóng viên. Chúng ta thấy có một sự bùng nổ của cái gọi là “Người dùng tạo ra nội dung”… Và trên các đài phát thanh cũng có hiện tượng này ngày càng nhiều”. 

Đối với các đài phát thanh của Pháp, các chương trình theo hướng “đồng hành” giữa phóng viên với thính giả khá phát triển, dưới nhiều hình thức. Đầu tiên là “đồng hành” thực sự, tức là thính giả được mời đến phòng thu làm khách mời hay ví dụ các kênh lớn như France Inter, France Info, France Culture đôi lúc cũng mời các thính giả tới tham dự buổi ghi âm trước những chương trình lớn. 

Đi vào chi tiết các chương trình, ngoài mô hình kênh giao thông khá phổ biến, một số chương trình thu hút nhiều thính giả như tranh luận về các vấn đề lớn trong nhiều lĩnh vực giữa các khách mời và thính giả có thể gọi điện thoại tới từ bất cứ nơi đâu, trình bày quan điểm của họ. 

Ông Alain Massé, cũng là Trưởng ban Hợp tác quốc tế của Đài Phát thanh Pháp (Radio France), cho biết về việc tăng tính tương tác, đồng hành giữa thính giả với các phóng viên, biên tập viên trên Đài của Pháp: “Tại Pháp, tôi nghĩ ở các thành phố khác như Hà Nội hay New York cũng vậy thôi, những thính giả có thể tham gia đồng hành, vì họ có mặt ở khắp nơi nên có thể là những nguồn tin đa dạng và quý giá. Trong khi các phóng viên, không thể ở khắp nơi được. Đôi khi những thông tin đắt giá nhất lại là từ các thính giả. Như giao thông là rõ nhất, ví dụ một người tham gia giao thông có mặt ở một tai nạn và ngay lập tức có thể gọi cho một đài địa phương ở đó để truyền tin về. Đài phát thanh mở tất cả khoảng không của nó cho thính giả. Và thính giả có thể trở thành một người phóng viên tại hiện trường bất cứ lúc nào họ muốn”. 

Cùng với sự bùng nổ của các mạng xã hội, các Đài phát thanh của Pháp cũng phải tận dụng sự lan truyền với tốc độ chóng mặt trên facebook, tweeter, blog để thu hút thêm đông đảo thính giả nghe Đài. Khi có một sự kiện lớn thì các thính giả của Đài, tương tự như các độc giả của các trang báo lớn, có thể từng giờ từng phút cập nhật các thông tin mới trên blog, facebook hay tweeter của Đài và có những phản hồi lại, cung cấp thêm những gì mà họ biết được. Dĩ nhiên, vấn đề kiểm chứng sự đúng sai cũng đặt ra cho các biên tập viên của Đài phát thanh, giống như các tờ báo, để làm sao thính giả không đưa các thông tin không chung thực, chỉ tiếp cận từ một phía lên làn sóng. 

Đúng như lời ông Tổng giám đốc Hiệp hội Phát thanh và Truyền hình quốc tế, các đài phát thanh đang mở rộng toàn bộ khoảng không gian của mình để thính giả có thể tham gia – đồng hành cùng phát thanh!./.

 

Thùy Vân (VOV)


Phát thanh luôn gần gũi nhất với công chúng

Truyền hình: Mảnh đất béo bở cho doanh nghiệp viễn thông?

Theo các chuyên gia, thị trường truyền hình trả tiền của Việt Nam trong năm 2013 sẽ cạnh tranh khốc liệt, trong đó có sự “góp mặt” đáng kể của các doanh nghiệp viễn thông.

Thời gian qua, thị trường truyền hình trả tiền Việt Nam đã chứng kiến nhiều biến động. Con số của Viện Chiến lược Thông tin và Truyền thông (Bộ Thông tin và Truyền thông) cho thấy, hiện Việt Nam có hơn 40 đơn vị cung cấp dịch vụ như Truyền hình cáp Hà Nội (HCaTV), Truyền hình kỹ thuật số Việt Nam VTC, HTVC, VSTV (K+), SCTV… 

Với sự vào cuộc của doanh nghiệp viễn thông, thị trường truyền hình kỳ vọng sẽ giảm giá thuê bao. (Ảnh: T.H/Vietnam+)

Với sự vào cuộc của doanh nghiệp viễn thông, thị trường truyền hình kỳ vọng sẽ giảm giá thuê bao. (Ảnh: T.H/Vietnam+)



Trong một lần trao đổi với phóng viên Vietnam+,Tiến sĩ Trần Minh Tuấn, Phó Viện Chiến lược Thông tin và Truyền thông cho rằng mỗi loại hình (cáp, vệ tinh, mặt đất…) có 3 nhà cung cấp dịch vụ toàn quốc và 3-5 nhà cung cấp khu vực là hợp lý. Từ nay đến năm 2015-2016 sẽ tái cơ cấu, sắp xếp, mua bán sáp nhập các anh đơn vị yếu với nhau và 2016 -2020 là các doanh nghiệp trung bình để hướng tới thị trường lành mạnh.

Bởi lẽ, tuy có số lượng doanh nghiệp tham gia đáng kể, nhưng thực tế thì truyền hình trả tiền mới chỉ phủ sóng phần ít dân số và chủ yếu là ở thành thị với khoảng 4,5 triệu thuê bao. Bởi thế, các chuyên gia cho rằng lĩnh vực này vẫn đang là mảnh đất nhiều tiềm năng cần khai phá.

Cũng theo dự báo của Viện Chiến lược Thông tin và Truyền thông, đến năm 2015 sẽ có 6,4 triệu thuê bao truyền hình trả tiền. Con số này sẽ đạt trên 14,2 triệu vào 2020. Doanh thu truyền hình quảng bá năm 2012 dự kiến vào khoảng 11.500 tỷ đồng, truyền hình trả tiền là 3.772 tỷ đồng thì đến 2020 lần lượt là 17.065 tỷ đồng và 20.478 tỷ đồng.

Nhận ra “miếng bánh” còn rất lớn, năm 2012, một số đơn vị như FPT Telecom, Viettel, VNPT… xin cấp phép để sớm nhảy vào lĩnh vực truyền hình cáp. Ngay lập tức, hiệp hội truyền hình trả tiền cùng một số thành viên đã “đệ đơn” lên cơ quan nhà nước, đề nghị ngăn cản bởi lý do như vậy là đầu tư ngoài ngành, lãng phí lớn về tiền của, ngân sách Nhà nước, không có thế mạnh về sản xuất truyền hình…

Dù thế, các doanh nghiệp viễn thông vẫn nhất quyết không chịu lùi bước. Ông Nguyễn Mạnh Hùng, Phó Tổng giám đốc Viettel từng cho biết, nhà mạng có lợi thế rất lớn khi làm truyền hình cáp. Hiện, các công ty viễn thông đều phải đưa cáp quang tới hộ gia đình và Viettel đã có 200.000km cáp quang trên toàn quốc. Đến 2015, đơn vị này phấn đấu cáp quang sẽ “áp sát” hộ gia đình ở khoảng cách 100m.

Thực tế, khi tham gia vào thị trường truyền hình, các doanh nghiệp viễn thông sẽ tận dụng hạ tầng viễn thông khiến chi phí đầu tư giảm. Từ đó, các đơn vị này sẽ có động thái giảm giá thành, mà như Tổng Giám đốc Viettel Hoàng Anh Xuân từng nói là để “người nghèo nhất cũng có thể xem được truyền hình cáp.”

Còn ở hiện tại, với mức giá vào khoảng trên 100.000 đồng/tháng/thuê bao, dù có “vác” truyền hình cáp đến tận cổng thì nhiều người dân nghèo cũng không dám sử dụng dịch vụ này.

Tại cuộc tọa đàm về thị trường viễn thông năm 2013 do Câu lạc bộ Nhà báo ICT tổ chức cuối 2012, ông Trương Gia Bình, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc FPT thẳng thắn đưa ra nhận định: nếu không cho các doanh nghiệp viễn thông tham gia cung cấp dịch vụ truyền hình cáp sẽ làm chậm lại sự phát triển của thị trường truyền hình trả tiền của Việt Nam.

Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, ông Lê Nam Thắng cho rằng truyền hình ngày nay đã khác. Trước năm 2010, truyền hình vẫn được coi là lĩnh vực báo chí và đơn vị nào làm truyền hình thì làm cả hạ tầng. Khi đó, Bộ Thông tin và Truyền thông đã thấy được vấn đề. Khi Quy hoạch truyền dẫn-phát sóng phát thanh truyền hình ra đời đã coi hạ tầng truyền dẫn cho truyền hình là hạ tầng viễn thông, còn nội dung truyền hình mới coi là lĩnh vực báo chí. Việc tách này theo ông Thắng là để “tạo điều kiện cho các doanh nghiệp tham gia.”

Thế nhưng, cho dù như vậy thì thực tế nhiều doanh nghiệp viễn thông vẫn chưa xin được giấy phép. Tại Hội nghị tổng kết 2012 của Bộ Thông tin và Truyền thông, phía Viettel cho hay đã xin cấp phép từ tháng 2, song đến nay vẫn chưa được giải quyết.

Về việc này, Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân cho rằng cơ quan quản lý cần bàn bạc tạo điều kiện để doanh nghiệp phát triển với quan điểm nếu chưa thật yên tâm thì cho làm thí điểm trước rồi mới triển khai chính thức. Phó Thủ tướng cũng yêu cầu chậm nhất là tháng 2 tới, Bộ Thông tin và Truyền thông phải có trao đổi để trả lời doanh nghiệp và báo cáo Chính phủ./.

Trung Hiền (Vietnam+)

 


Truyền hình: Mảnh đất béo bở cho doanh nghiệp viễn thông?

Sunday, February 10, 2013

Tấn công chủ ý vào New York Times, phần mềm chống virus vô tác dụng

Thời báo New York – New York Times cho biết những tin tặc Trung Quốc đã thực hiện những vụ tấn công kéo dài vào các hệ thống máy tính của tòa soạn này, thâm nhập và lấy đi các mật khẩu của các phóng viên thâm niên và các nhân viên khác.

 

New York Times, một trong những tờ báo lớn nhất và được quan tâm nhất ở Mỹ, cho biết các cuộc tấn công mạng đã diễn ra 4 tháng qua, bắt đầu trong một cuộc điều tra của báo này về sự giàu có tăng lên của những người bà con của Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo.

Trong 4 tháng tấn công, phần mềm chống virus của công ty đã bỏ lỡ 44/45 phần mềm độc hại (malware) đã được những kẻ tấn công cài đặt trên mạng.

Đây được xem như là một lời cảnh báo đối với nhiều người và các doanh nghiệp cho rằng mình hoàn toàn được bảo vệ nhờ phần mềm chống virus.

hacker

Thậm chí phiên bản hiện đại nhất của phần mềm chống virus không mang lại cho khách hàng và doanh nghiệp những gì họ muốn trong thế giới tin tặc. Nó không hiệu quả như cần thiết”, Dave Aitel, CEO của hãng tư vấn an ninh Immunity cho biết.

New York Times cho biết tờ báo này có một hệ thống chống virus của Symantec được cài đặt trên thiết bị được kết nối vào mạng của tờ báo. Những tin tặc Trung Quốc đã cấy phần mềm độc hại phổ biến vào trong những phần mềm khác, để lấy mật khẩu và tên người sử dụng của các phóng viên. Vì phần mềm độc hại mới này không nằm trong danh sách phần mềm bị cấm, mà phần lớn danh sách phần mềm đã được bị vượt qua mà không bị kiểm tra.

Symantec đã phản hồi rằng công ty này cung cấp các giải pháp tiên tiến hơn so với New York Times đã triển khai.

Những vụ tấn công kiểu như New York Times đã cho thấy tầm quan trọng đối với các công ty, các quốc gia và khách hàng rằng mình đang sử dụng khả năng toàn diện của các giải pháp an ninh. Riêng một phần mềm chống virus là không đủ”, công ty này cho biết trong một thông báo văn bản.

Thực tế lạnh lùng này là không giải pháp riêng lẻ nào có thể ngăn chặn mọi cuộc tấn công mạng. Các cuộc tấn công phức tạp trên các mạng thường vượt qua các hệ thống an ninh mạng, dù các hệ thống có được xem là chắc chắn đến mấy.

Có nhiều giải pháp hiện hữu dành cho mọi người. Nhưng không khó đối với những kẻ tấn công tìm cách để thâm nhập và có nhiều cách để thực hiện tấn công”, Rohit Sethi, trưởng bộ phận phát triển sản phẩm phần mềm của SD Elements, một hãng an ninh cho biết.

Giải pháp mà các chuyên gia an ninh cho biết là triển khai công nghệ để theo dõi sát những gì đang xảy ra trong nội bộ mạng. Bạn không thể thường xuyên ngăn các kẻ tấn công khỏi thâm nhập, nhưng bạn ít nhất có thể thiết lập dây bẫy để được cảnh báo khi tấn công diễn ra.

Trong trường hợp của New York TimesNew York Times đã đề nghị nhà mạng AT&T giám sát mạng của mình và AT&T đã nhanh chóng tìm ra các dấu hiệu nghi ngờ. Hai tuần sau khi sự việc rõ ràng hơn, tờ báo đã thuê công ty tư vấn an ninh Mandiant để theo dõi các di chuyển của những kẻ tấn công qua các hệ thống của tờ báo.

Những kẻ tấn công không theo dõi các tường lửa của chúng tôi mà theo dõi các cá nhân rồi gửi mã phần mềm độc hại tới tài khoản thư điện tử và các cá nhân mở thư ra và mã phần mềm độc hại thâm nhập”, giám đốc an ninh của New York Times cho nhà báo Nicole Perlroth của tờ báo biết.

Từ đó, điều tốt nhất các công ty có thể làm là theo dõi những gì mà những kẻ tấn công đang làm.

Vấn đề chúng ta luôn luôn hỏi khách hàng là “Bạn có biết các phần mềm chạy trên mạng của bạn. Khi bạn biết câu trả lời cho câu hỏi này, bạn không cần đến phần mềm chống virus. Khi bạn không cần, bạn đã bị lừa đảo”, Aitel của Immunity cho biết.

Các chuyên gia cho biết phần mềm chống virus vẫn là điều cơ bản cần phải có. Nhờ có giải pháp chống virus giống như việc để dùi cui trong xe ô tô của bạn – sẽ không phải ngăn một kẻ trộm có chủ định nhưng sẽ làm cho việc ăn trộm đồ của bạn trở nên khó khăn hơn.

Nhà sản xuất phần mềm chống virus Avast, công ty phần mềm có phần mềm chống virus miễn phí được sử dụng phổ biến cho biết có một sự khác biệt lớn giữa các loại đe đọa mà những người lướt Web gặp phải và cuộc tấn công có chuẩn bị mà New York Times đã gặp phải.

Đai an toàn và túi hàng không là sự bảo vệ tuyệt vời và tăng độ an toàn hàng triệu lần nhưng các loại bảo vệ này không ngăn được viên đạn được bắn ra – một kẻ sát nhân được thuê cho biết. Liệu như vậy bạn có ngừng sử dụng các túi hàng không và dây đai an toàn”, giám đốc tình báo an ninh của Avast cho biết.

Một số giải pháp chống virus tốt hơn một số khác. Trong một phân tích gần đây, Immunity đã mô phỏng các cuộc tấn công chống lại mạng được bảo vệ bởi phần mềm hàng đầu của Symantec, Kaspersky Labs và bộ phận an ninh McAfee của Intel.

Immunity có thể thâm nhập các hệ thống do Kaspersky và McAfee bảo vệ trong hai ngày. Symantec tốt hơn chút, với Immunity không thể thâm nhập vào trong một số ngày để tự thực hiện nhiệm vụ.

Phần mềm danh tiếng chỉ tới mức độ nào. Còn sâu xa thì không có gì tốt bằng việc nhận thức chính xác những gì đang diễn ra trên mạng của bạn”, Aitel cho biết khi liên hệ tới các hệ thống mà công ty này giám sát.

HY (Theo ICT Press/Mashable/CNN)


Tấn công chủ ý vào New York Times, phần mềm chống virus vô tác dụng

Khi niềm tin không vững

Mấy ngày nay, cơn sốt giá vàng lại làm nóng trở lại thị trường kim loại quý này với mức giá bán vượt 48 triệu đồng mỗi lượng. Như vậy là liên tục trong khoảng hai tháng qua, giá vàng trong nước luôn cao hơn giá thế giới trên dưới 3 triệu đồng/lượng. 

Song, bất chấp giá cao, bất chấp những khuyến cáo về việc hạn chế đầu tư vàng để tránh rủi ro thì lượng vàng miếng bán ra vẫn cứ cao, và theo con số ước tính vừa được các chuyên gia đưa ra thì lượng vàng hiện được lưu giữ trong dân khoảng 400 tấn, tương đương 22 tỉ USD, xấp xỉ dự trữ ngoại hối của quốc gia.

Nhưng đáng nói hơn là qua nhiều năm vàng liên tục biến động, thì các chính sách quản lý nó cũng liên tục biến động theo. Tháng 4-2012, Chính phủ ban hành Nghị định 24 về quản lý hoạt động kinh doanh vàng, được kỳ vọng như “một mũi tên trúng nhiều đích”, thống nhất được cách quản lý vàng (độc quyền sản xuất), không chấp nhận vàng là phương tiện thanh toán, xác định cơ chế nhận tiền gửi bằng vàng, chấp nhận quyền sở hữu vàng của người dân. Tuy vậy, đến thời điểm này thị trường vàng trong nước vẫn cứ rối như canh hẹ, giá vàng nhảy múa tuột khỏi tầm kiểm soát. Giới đầu cơ làm giá một cách trắng trợn và độc quyền, hệ quả là chênh lệch giá vàng trong nước và thế giới quá cao (có lúc đến 4 triệu đồng/lượng). Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến thời hạn theo quy định không còn được huy động vàng, sự kiện này cũng đang được các chuyên gia cảnh báo sẽ gây biến động không nhỏ tới thị trường vàng trong nước.

Có lẽ cốt lõi của vấn đề vẫn là câu chuyện niềm tin. Thị trường liên tục biến động, trong lúc chính sách thiếu ổn định là tác động không nhỏ. Một khi cơ quan quản lý nhà nước vẫn “nhìn nhận một vấn đề lớn liên quan đến dân một cách quá đơn giản” như hiện nay thì câu chuyện này sẽ còn “dài kỳ”. Giá vàng chênh lệch quá cao, biến thiên phập phù khiến người dân e ngại, vì thế tâm lý giữ trong nhà cho chắc được ưu tiên. 

Nói gì thì nói, dù muốn áp dụng cơ chế nào thì cơ quan quản lý cũng cần lưu tâm đến tâm lý của người Việt là cất giữ tài sản dưới dạng vàng, đó là tập quán lâu đời khó có thể thay thế một sớm một chiều. Muốn huy động vàng trong dân ra lưu thông thì cần phải quan tâm đến quyền lợi của dân, làm sao để họ tin tưởng “mở két” mang vàng gửi vào nơi họ tin tưởng, có lãi, đồng thời tạo điều kiện thuận lợi để họ rút vàng về lúc cần. Một khi việc đó có lợi cho kinh tế đất nước thì phải tìm cách để làm. Không nên chỉ vì lợi ích của một nhóm doanh nghiệp, hay sự khó dễ trong công tác quản lý mà đẩy người dân phải “thủ thế”. Cần thiết phải cấm dùng vàng làm phương tiện thanh toán, nhưng không nên hạn chế quyền trao đổi mặt hàng này của người dân. Bởi một khi, vàng còn là cách cất giữ tài sản thì dù Nhà nước cấm cũng không được; vàng cất giấu rất dễ, nên cấm buôn bán công khai thì dân sẽ mua chui, bán chui. Dĩ nhiên thiệt thòi sẽ thuộc về Nhà nước, vừa thất thu thuế, vừa khó kiểm soát, gây mất ổn định thị trường. Chỉ cần làm phép tính đơn giản, nếu có chính sách phù hợp, tạo niềm tin để dân đưa một nửa số vàng đang cất giữ nói trên ra lưu thông chúng ta cũng đã có khoảng 10 tỷ USD đưa vào nền kinh tế. Nhất là trong bối cảnh khó khăn hiện nay thì đây là khoản tiền đáng để tính toán…

Xây dựng một chính sách phù hợp, ổn định lâu dài để tạo niềm tin cho người dân trong việc quản lý, lưu thông vàng là điều cần thiết phải được làm sớm. Đừng nên vì “sợ” mà không dám huy động vàng, cũng đừng để thuận cho cơ quan quản lý hoặc vì lợi ích doanh nghiệp mà bỏ quên quyền lợi của người dân và lợi ích của đất nước.

Nữ Quỳnh


Khi niềm tin không vững